Trọng Sinh: Người Quản Lý Hồ Sơ Tội Phạm - Chương 84: Vụ Án Liên Hoàn

Cập nhật lúc: 25/12/2025 07:59

Có người lên tiếng thắc mắc: "Nhưng ba nạn nhân này đâu phải người thành công theo tiêu chuẩn thông thường?"

Đúng vậy, một người là chủ tiệm nhỏ, một người là nhân viên phục vụ quán ăn, một người là giáo viên tiểu học hiền lành. Họ đều là người bình thường, sao lại khiến hung thủ ghen ghét đến mức ra tay sát hại?

Khương Lăng lắc đầu, chiếu ảnh sinh hoạt đời thường của ba nạn nhân lên màn hình: "Mọi người có phát hiện điểm chung nào về ngoại hình của họ không?"

Thấy Khương Lăng thân thiện và khuyến khích phát biểu, bên dưới bắt đầu sôi nổi hẳn lên.

"Đều ưa nhìn."

"Hay cười, nụ cười rất tươi."

"Có thiện cảm, nhìn vào thấy rất dễ chịu."

"Có thiện cảm" (nguyên văn: "Đái ái tướng"), đây là từ địa phương đặc trưng của tỉnh Hồ Nam, ý chỉ người có khuôn mặt dễ mến, có nhân duyên tốt.

Khương Lăng gật đầu: "Mọi người phân tích rất đúng. Vậy tôi xin hỏi, những người như thế này tại sao lại rước họa sát thân?"

Sau một thoáng im lặng, phòng họp bỗng ồn ào tiếng thảo luận.

Cuối cùng, Phạm Uy bật dậy, kích động trả lời: "Họ sẽ khơi dậy sự phẫn nộ của kẻ yếu thế. Có thể là một nụ cười, một lời chào nhiệt tình, hay đơn giản là hình ảnh họ bận rộn làm việc... tất cả đều có thể khiến những kẻ thất bại trong cuộc sống, công việc không thuận lợi cảm thấy ghen ghét, đố kỵ."

Lôi Kiêu ra hiệu cho Phạm Uy ngồi xuống: "Cậu kích động cái gì chứ, cô giáo Tiểu Khương đã bảo phát biểu không cần đứng dậy rồi mà."

Phạm Uy cười hì hì, gãi đầu ngượng ngùng: "Hăng quá, hăng quá."

Lại có một giọng nói vang lên từ đám đông: "Liệu có phải là những người thất nghiệp không? Họ rảnh rỗi nhiều, không có việc làm, mất nguồn thu nhập, uất ức dồn nén không giải tỏa được nên g.i.ế.c người cho hả giận?"

Làn sóng sa thải thập niên 90 khiến một lượng lớn lao động nhàn rỗi tràn ra xã hội, kéo theo nhiều vấn đề trị an. Ý kiến này rất phù hợp với bối cảnh thời đại.

Khương Lăng nhìn theo hướng phát ra giọng nói, nhận ra một gương mặt nữ, đó là Trịnh Du.

Cô gật đầu với Trịnh Du: "Cảnh sát Trịnh nói rất có lý, quả thực có khả năng này."

Phạm Uy lại có ý kiến khác: "Chưa chắc đã là công nhân thất nghiệp. Cũng có thể là người hôn nhân bất hạnh, vừa ly hôn, thấy ba người này gia đình hạnh phúc nên sinh lòng đố kỵ; hoặc là kẻ có tính cách cực đoan bị mọi người xa lánh, thấy nạn nhân được yêu mến nên tức giận; cũng có thể là..."

Được Khương Lăng gợi mở, Phạm Uy thao thao bất tuyệt một tràng dài. Trịnh Du định nói gì đó, nhưng Khương Lăng dùng ánh mắt ra hiệu ngăn lại.

Khương Lăng nhìn cả hội trường: "Dù nguyên nhân cụ thể là gì, nhưng chúng ta có thể thống nhất điểm chung là: Động cơ g.i.ế.c người để trả thù, đúng không?"

Tất cả đều gật đầu đồng ý.

Khương Lăng quay người viết lên bảng đen dòng chữ:

1. Định tính chất —— G.i.ế.c người trả thù xã hội.

"Được rồi, sau khi xác định tính chất, tiếp theo chúng ta sẽ Định phạm vi."

Khương Lăng ra hiệu cho Lý Chấn Lương chuyển slide. Bản đồ thành phố Yến hiện lên, ba địa điểm gây án được đ.á.n.h dấu đỏ nổi bật.

"Xét hiện trường vụ án, các vụ việc đều xảy ra ở vùng ven và ngoại thành, nơi tương đối hẻo lánh. Tuy khu vực hoạt động của nạn nhân khác nhau, nhưng đều nằm trong phạm vi thành phố. Do đó có thể suy đoán hung thủ cư trú tại thành phố này và khá thông thạo địa hình."

Kết luận này trùng khớp với suy đoán của nhóm Phạm Uy sau quá trình điều tra, Khương Lăng cũng thấy hợp lý.

"Phân tích từ góc độ tâm lý, hung thủ gây án vừa cần quen thuộc hiện trường, lại vừa sợ bị người quen phát hiện, nên hắn sẽ chọn địa điểm thuận tiện cho bản thân nhưng vẫn đảm bảo tính bí mật."

Lý Chấn Lương và Lưu Hạo Nhiên trao đổi ánh mắt. Câu này nghe quen quá. Trong vụ án "Chuông xe đạp", Khương Lăng cũng từng nói y hệt.

Khương Lăng cầm cây thước chỉ vào ba điểm đỏ: "Như vậy, lấy nơi ở của hung thủ làm tâm, khoảng cách xa nhất hắn có thể di chuyển làm bán kính, sẽ hình thành một 'vành đai tâm lý'. Kinh nghiệm cho thấy, bán kính của vành đai này thường vào khoảng 500 mét."

Các trinh sát Đội 1 rõ ràng có chuyên môn cao hơn nhóm Lý Chấn Lương, Lưu Hạo Nhiên một bậc, chỉ cần gợi ý là hiểu ngay vấn đề.

Phạm Uy lập tức bước lên bục, quan sát kỹ bản đồ. Anh chỉ huy cấp dưới lấy bản đồ giấy ra, lấy ba điểm gây án làm tâm, vẽ ba vòng tròn bán kính 500 mét.

Một lúc sau, anh chỉ vào khu vực trung tâm được bao quanh bởi ba vòng tròn, lớn tiếng nói: "Hình tam giác! Mọi người thấy không? Các điểm gây án lấy khu vực này làm trung tâm, tạo thành bố cục hình tam giác. Đây là khu phố cũ phía Đông thành phố, phía Bắc và phía Đông nhiều núi, trên núi trồng chè, tập trung hơn chục nhà máy chè."

Cấp dưới của anh cũng phấn khích reo lên: "Đúng rồi! Lúc điều tra tôi từng đến đó. Nghe nói trước kia các nhà máy chè làm ăn rất tốt, nhưng mấy năm nay sa sút, đóng cửa mấy cái liền. Khu vực đó thuộc quản lý của đồn công an đường Vườn Trà, công nhân thất nghiệp nhiều, trị an khá phức tạp."

Khương Lăng không ngờ mình chỉ gợi ý vài câu mà đám trinh sát này đã bắt được trọng điểm nhanh như vậy. Cô thực sự rất vui mừng, cười nói: "Chính xác. Khả năng cao nơi ở của hung thủ nằm trong khu vực này. Các anh có thể tiến hành rà soát trọng điểm."

Phạm Uy không ngờ Khương Lăng chỉ vài thao tác đơn giản đã thu hẹp phạm vi điều tra về khu vực đường Vườn Trà. Anh không biết diễn tả niềm vui sướng thế nào, mở to mắt nhìn Khương Lăng chằm chằm, hối thúc: "Cô giáo Khương, nhanh lên, mau Định diện mạo đi!"

Khương Lăng ra hiệu cho Lý Chấn Lương chuyển slide. Trên màn hình hiện ra một bảng biểu viết tay, liệt kê các đặc điểm chính để phác họa tâm lý.

Khương Lăng nói: "Được rồi, bây giờ chúng ta sẽ Định diện mạo."

Ánh mắt sắc sảo của cô quét qua toàn trường, khiến ai nấy đều chấn động, lập tức ngồi thẳng lưng, tập trung cao độ.

Khương Lăng: "Thứ nhất, giới tính."

Phạm Uy tiếp lời ngay: "Chắc chắn là nam. Siết cổ cần thể lực, phụ nữ không có sức lực lớn như vậy. Hơn nữa so với nữ giới, nam giới dễ thực hiện hành vi bạo lực kiểu này hơn."

Khương Lăng: "Thứ hai, độ tuổi."

Phạm Uy suy nghĩ một lát, chưa trả lời.

Trịnh Du đứng dậy, dõng dạc nói: "Khả năng nằm trong khoảng 30 đến 45 tuổi. Độ tuổi này trên có già dưới có trẻ, chịu áp lực nặng nề nhất từ làn sóng sa thải, dễ nảy sinh tâm lý cực đoan."

Chủ đề lại quay về "công nhân thất nghiệp". Khương Lăng có ý muốn nâng đỡ Trịnh Du, nên lúc nãy ngăn cô phát biểu là để dành cho thời điểm này, cho cô cơ hội thể hiện trọn vẹn.

Khương Lăng hỏi: "Tại sao lại là công nhân thất nghiệp?"

Trịnh Du thường ngày ở Đội 1 không có cơ hội thể hiện, lần này hiếm hoi được Khương Lăng tạo điều kiện, cô lập tức cao giọng trả lời:

"Nạn nhân và hung thủ không quen biết nhau. Chỉ qua tiếp xúc đơn giản rất khó biết nạn nhân gia đình hạnh phúc hay không, nhưng có một điểm chung mà ai cũng dễ dàng nhận thấy ngay: Họ đều có công việc ổn định."

"Ngoài ra, phân tích từ vật chứng hiện trường: dây thừng, thẻ nhân viên, cốc tráng men và những vòng tròn phấn. Dây thừng thường dùng để buộc hàng hóa, hay gặp ở công trường, nhà kho. Kết hợp với phạm vi địa lý đã xác định, tôi đoán hung thủ có thể là công nhân đóng gói kho hàng của một nhà máy chè nào đó. Tấm thẻ nhân viên ảnh mờ nhạt và chiếc cốc tráng men cũ kỹ cố tình để lại cạnh thi thể, thể hiện sự bất mãn tột độ của hung thủ đối với việc bị mất việc làm."

Phát biểu của Trịnh Du logic, chặt chẽ, khiến Lôi Kiêu và Phạm Uy phải chú ý. Không ngờ trong đội lại ẩn giấu một nhân tài trinh thám như vậy.

Khương Lăng tiếp tục khích lệ: "Cảnh sát Trịnh, vậy mời cô phân tích tiếp đặc điểm tính cách của hung thủ."

Lòng bàn tay Trịnh Du hơi ướt mồ hôi, tim đập nhanh. Làm việc ở Đội 1 bảy tám năm nay, cô luôn làm nội vụ. Nhưng cô không cam tâm. Ở trường cảnh sát cô văn võ song toàn, hăm hở vào Đội Hình sự đâu phải để làm chân sai vặt hay làm nền. Cô khát khao năng lực của mình được công nhận, hy vọng được trở thành trinh sát tuyến đầu.

Cơ hội đang ở ngay trước mắt, cô phải nắm thật chặt.

"Hung thủ có tính cách quái gở, nội tâm đầy oán hận, luôn đổ lỗi sự bất hạnh của mình cho người khác. Hắn khá tàn nhẫn, chọn cách siết cổ cho thấy hắn muốn nạn nhân phải chịu đau đớn."

"Hắn mắc chứng rối loạn ám ảnh cưỡng chế (OCD), hiện trường nào cũng vẽ vòng tròn, như đang thực hiện một nghi thức tội phạm do chính mình đặt ra."

"Ngoài ra, tôi đoán hắn có thể từng đi lính hoặc tập thể thao, vì hắn đủ sức khống chế nạn nhân, và việc siết cổ cũng đòi hỏi kỹ thuật nhất định."

"Hung thủ chắc chắn đã theo dõi nạn nhân từ trước, nắm rõ quy luật hoạt động của họ nên mới chọn được địa điểm gây án hẻo lánh như vậy."

Nói một hơi đến đây, Trịnh Du hít sâu một hơi để bình tĩnh lại.

Mọi người nhìn Trịnh Du như thể lần đầu tiên biết cô. Rõ ràng vẫn là cô cảnh sát nội vụ hay cười nói sởi lởi hàng ngày, nhưng giờ phút này, cô tỏa sáng với phong thái hoàn toàn khác biệt.

"Phân tích rất xuất sắc, Cảnh sát Trịnh." Khương Lăng gật đầu khẳng định.

Phạm Uy phấn khích nhìn Khương Lăng: "Cô giáo Khương, đây là phác họa tâm lý sao? Quá lợi hại!" Dựa vào những phân tích này để rà soát lại công nhân thất nghiệp ở nhà máy chè, chắc chắn sẽ tìm ra hung thủ.

Khương Lăng viết các thông tin mấu chốt lên bảng đen:

* Nam giới.

* Tuổi 30-45.

* Tính cách quái gở.

* Ám ảnh cưỡng chế (OCD).

* Có tiền sử quân đội hoặc thể thao.

Bỗng nhiên, từ cửa vang lên một giọng nói trầm ấm đầy nội lực: "Tôi có thể thử phác họa hình sự chính xác."

Khương Lăng quay đầu lại. Phó Cục trưởng Chung cùng hai người đàn ông bước vào.

Người vừa lên tiếng khoảng ngoài bốn mươi tuổi, dáng người mảnh khảnh cao ráo, mái tóc điểm sương, nhưng đôi mắt sáng ngời rực rỡ.

Chỉ liếc mắt một cái, Khương Lăng đã biết ông là ai.

—— Bố ruột của cô, Lâm Vệ Đông.

Khương Lăng từng tưởng tượng vô số lần cảnh mình gặp lại cha mẹ ruột sẽ nói những gì. Nhưng khi người bố bằng xương bằng thịt đứng ngay trước mắt, với khí độ trầm ổn, vững chãi như núi khiến người ta phải ngước nhìn, cô bỗng nhiên nghẹn lời.

Nội tâm cuộn trào bao cảm xúc, nhưng không tìm được lối thoát. Đôi mắt Khương Lăng ánh lên vẻ u tối, vừa như tủi thân, lại vừa như mừng rỡ.

Cô đang đứng trên bục giảng, bên dưới là cả Đội 1 đang chờ cô phân tích vụ án. Cô kìm nén xúc động muốn chạy đến bên ông, bình tĩnh đặt thước và phấn xuống, nhưng ánh mắt vẫn dán chặt vào Lâm Vệ Đông không rời.

Thực ra Lâm Vệ Đông cũng đang rất hoảng loạn. Tim ông đập thình thịch trong lồng ngực.

Ông đã gấp rút trở về, chỉ mong sớm được gặp con gái ruột. Đứa con gái bị người ta đ.á.n.h tráo, vứt bỏ ở trại trẻ mồ côi, nhưng vẫn kiên cường thi đậu trường cảnh sát và trở thành đồng nghiệp của ông.

Lâm Vệ Đông đọc được sự tủi thân trong mắt con gái.

Đúng vậy, xa cách 21 năm, con gái ông chắc chắn rất tủi thân. Ông không hề biết sự tồn tại của con bé. Dù khi đó có đau buồn vì đứa con c.h.ế.t yểu, nhưng nỗi đau ấy nhanh chóng bị công việc, gia đình và đứa con gái út lấp đầy.

Nhưng Khương Lăng thì khác. Con bé một mình kiên cường sống đến 21 tuổi, chắc chắn đã từng mòn mỏi tìm kiếm người thân, trải qua nỗi đau từ hy vọng đến thất vọng, rồi tuyệt vọng. Dao cùn cứa thịt mới là đau đớn nhất.

Lâm Vệ Đông từng xử lý nhiều vụ án trẻ em bị bắt cóc. Những đứa trẻ bị cha mẹ bỏ rơi từ nhỏ thường khóc rất nhỏ, ai oán, vì thiếu tự tin nên không dám khóc to. Liệu Khương Lăng có từng nghĩ mình bị cha mẹ vứt bỏ mà sinh lòng oán hận không?

Lâm Vệ Đông biết mình nợ Khương Lăng quá nhiều. Từ khoảnh khắc biết con gái lớn còn sống, ông vừa mừng vừa lo, vừa xấu hổ vừa tự trách. Nghe tin con gái nối nghiệp mình, khoác lên người bộ cảnh phục, lòng ông trào dâng niềm tự hào và kiêu hãnh.

Đủ mọi cảm xúc đan xen, thôi thúc Lâm Vệ Đông phải gặp Khương Lăng ngay lập tức. Bất chấp sự níu kéo của tổ chức Cảnh sát Hình sự Quốc tế (Interpol), ông nộp đơn xin về nước trước thời hạn. Một đường phong trần mệt mỏi, cuối cùng ông cũng kịp đến Cục Công an thành phố hôm nay để gặp con gái đang làm tọa đàm.

Cô gái cao ráo, tư thế oai hùng, gương mặt thanh tú, phong thái trầm tĩnh trước mắt này, chính là con gái ông!

Con bé lớn lên thật tốt. Tốt hơn rất nhiều so với những gì ông tưởng tượng.

Hai cha con cách nhau cái bục giảng, ánh mắt giao nhau như có ngàn vạn lời muốn nói.

Phó Cục trưởng Chung nhìn Lâm Vệ Đông, rồi lại nhìn Khương Lăng, cười nói: "Cô giáo Khương, tôi có làm gián đoạn bài giảng của cô không đấy?"

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Trọng Sinh: Người Quản Lý Hồ Sơ Tội Phạm - Chương 83: Chương 84: Vụ Án Liên Hoàn | MonkeyD