Trọng Sinh Những Năm 60: Cô Con Dâu Nhà Tôi Đặc Biệt Hung Dữ - Chương 166: Người Chị Này Là Người Tốt
Cập nhật lúc: 09/05/2026 08:02
Nhà mới.
Nhà họ sắp xây nhà mới rồi.
Hai anh em Lý Kiến Văn và Lý Hữu Liễu vốn biết chị cả vẫn luôn có dự định này, lén lút mong đợi từ lâu, ngày này cuối cùng cũng sắp đến, vẫn khiến chúng phấn khích và kích động tột độ.
Giống như lời chị cả nói, nhà họ sắp ra ở riêng một cánh cửa, sau này làm gì cũng tiện, không còn bị người ta nhòm ngó. Bất kể làm gì ăn gì, người khác luôn có hàng mớ ý kiến, sống thế mệt mỏi vô cùng.
Nếu không thể thay đổi người khác, vậy thì hãy tự thích ứng hoặc tự thay đổi bản thân mình. Đó là lời chị cả nói, anh em Kiến Văn và Hữu Liễu thấy rất có lý.
Ba mẹ Lý hiểu rằng bậc làm cha làm mẹ như mình chẳng giúp được gì nhiều, đương nhiên cũng không thể cản bước con gái. Lý Hữu Quế muốn làm gì, họ sẽ dốc lòng ủng hộ.
Tối hôm đó, cả nhà ai cũng hừng hực khí thế, nhất là tinh thần học tập của hai anh em Lý Kiến Văn và Lý Hữu Liễu lên cao ngùn ngụt, thời gian học dài hơn ngày thường gần một tiếng đồng hồ mới chịu lên giường ngủ.
Kéo theo hai cậu nhóc Kiến Hoàn và Kiến Nghiệp cũng phấn khích không ngủ được, hai anh em hì hụi lôi chữ ra tập đọc.
Bây giờ Kiến Hoàn đã biết rất nhiều chữ, gần như đọc hết sạch sách lớp một, đếm số cũng đếm được tới một trăm, lại còn chủ động viết viết vẽ vẽ hàng ngày.
Dù cậu nhóc mới chuẩn bị lên sáu, còn hơi xa so với tuổi đi học là bảy tuổi. Nhưng Lý Hữu Quế đã quyết định tháng Chín năm sau sẽ cho cậu nhóc đến trường, đi học sớm càng tốt.
Tiếc là cậu bé Kiến Hoàn không đuổi kịp kỳ thi đại học được khôi phục năm đó, chỉ có ba chị em Lý Hữu Quế, Kiến Văn và Hữu Liễu là bắt kịp chuyến đò ấy, và hy vọng sẽ đỗ vào những trường danh giá.
Lý Hữu Quế là người nói được làm được. Sáng hôm sau ra đồng, ngay trước mặt đông đảo xã viên, cô thẳng thừng lặp lại nguyên văn những lời bêu rếu của đám bà tám tối qua cho chồng của họ nghe, không sót một câu hăm dọa nào.
Thời buổi này những kẻ mặt dày không có liêm sỉ không nhiều, nhất là trước bàn dân thiên hạ, ít ra cũng phải cần chút mặt mũi.
Kết quả là, mấy bà cô ghen ăn tức ở với Lý Hữu Quế bị chính chồng mình trừng mắt giận dữ không biết bao nhiêu lần, còn những xã viên khác thì đứng cạnh xem trò vui.
Thực ra, vốn dĩ quy luật ngầm ai bắt được thú rừng thì là của người đó đã được mọi người công nhận và mặc định từ lâu. Chẳng ai rêu rao oang oang điều đó, trừ khi bắt được thú lớn như lợn rừng, lúc đó một cá nhân không thể tự nuốt trọn được.
Bây giờ, mấy người phụ nữ này lại phá vỡ luật ngầm ấy, đương nhiên khiến nhiều người bất mãn, vì ai biết được lần sau người may mắn vớ được thú rừng là ai?
Thế nên, mấy kẻ lắm lời bép xép đã bị một số người có tâm âm thầm ghim trong lòng, thi thoảng rảnh rỗi cũng có người lượn lờ ra ven núi thử vận may, biết đâu mèo mù vớ được cá rán thì sao?!
La Trung Hoa cũng chướng mắt căn bệnh "đỏ mắt" ghen tị này: "Các người có giỏi thì đi bắt về mà ăn, tôi cũng chẳng cấm cản. Đừng có đi ghen tị với người ta, thèm thì tự mình đi bắt."
Toàn hạng người gì đâu không biết.
Không phải La Trung Hoa có thành kiến với mọi người, mà từ khi lên làm đội trưởng, những chuyện lông gà vỏ tỏi trong đội sản xuất đã mài mòn sự kiên nhẫn của ông đến mức thi thoảng phải bùng nổ, nếu không ông sẽ phát điên mất.
Bản thân bất tài lại ghen tị với người khác, cả đời chẳng ngóc đầu lên nổi.
Cán bộ đội sản xuất không thèm quản, lại bị một bộ phận xã viên khinh bỉ, về nhà còn bị chồng mắng, mấy bà cô lắm điều hôm nay xem ra ngày tháng không mấy dễ chịu rồi.
Lý Hữu Quế mặc kệ họ sống sao, cô cứ chú tâm làm việc, không chây lười cũng chẳng viện cớ, lúc nào cũng làm nhanh, làm tốt, làm nhiều, chẳng xã viên nào dám ho he phàn nàn gì.
Chuyện này cứ thế cho qua, hòn đá tảng trong lòng mẹ Lý cũng được trút bỏ, bởi vì con gái bà quá đỗi bản lĩnh.
Ăn tối xong, kèm đám em học hành, đợi cả nhà ngủ say, Lý Hữu Quế mới mò mẫm trong đêm đen đến chuồng bò.
Vẫn lặng lẽ không tiếng động, thần không biết quỷ không hay. Khi cô đến, những người trong chuồng bò đều đang đợi.
Lão Hoàng, lão Tiết và Phương Chí Lâm đều biết thể nào tối nay Lý Hữu Quế cũng sẽ ghé qua, ngoại trừ hai đứa trẻ, chẳng ai ngủ cả.
Đúng như dự đoán, Lý Hữu Quế quả nhiên mò mẫm trong đêm tới, mang theo khăn mặt, kem đ.á.n.h răng và một con gà rừng.
Gà rừng?!
Thật đúng là niềm vui bất ngờ.
Nhìn con gà rừng đã c.h.ế.t, mắt mọi người rực sáng lên như đèn pha. Đã quá lâu rồi, lâu đến mức họ chẳng còn nhớ nổi lần cuối mình được ăn thịt là khi nào, thậm chí suýt quên mất mùi vị của thịt ra sao.
Chẳng thể ngờ Lý Hữu Quế lại hào phóng biếu họ một con gà rừng, cả nhóm xúc động đến nghẹn ngào.
"Đừng để gà lại, mau làm thịt ăn đi." Lý Hữu Quế dặn dò nhanh gọn.
Chẳng đợi cô nói, lão Hoàng và mọi người cũng hiểu phải làm gì. Trương Húc lao đi nhóm lửa đun nước, lão Hoàng lại xúm vào xin chỉ giáo cách cắt tiết vặt lông, m.ổ b.ụ.n.g.
Trước kia mấy vị giáo sư này chưa bao giờ đụng tay vào những việc này, chỉ biết ăn chứ không biết làm, giờ tự lực cánh sinh nên cũng nguyện ý học hỏi.
Lý Hữu Quế không an tâm để họ tự làm thịt gà, bèn nán lại chỉ đạo, tiện thể phân công vài người ra canh gác xung quanh đề phòng có người đi ngang, dù xác suất rất nhỏ nhưng cẩn tắc vô áy náy.
Những người ở chuồng bò rất ngoan ngoãn, cô bảo sao nghe vậy, người đi canh gác thì đi canh gác. Chỉ còn Trương Húc và Phương Chí Lâm, một người đun nước làm gà, một người phải trông chừng cháu nội.
Dù tất bật nhưng mọi việc khá trôi chảy. Nước sôi nhanh ch.óng được đun xong, chần cả con gà vào nước nóng, lôi ra vặt lông ngay trên mặt đất, vặt xong thì m.ổ b.ụ.n.g lấy nội tạng dưới sự hướng dẫn của Lý Hữu Quế.
Lúc này rửa sạch nồi, đổ nồi nước sạch lên đun. Gà rửa sạch c.h.ặ.t miếng, khỏi cần luộc sơ vì thời gian eo hẹp, nấu chín ăn ngay mới là chân ái.
Lý Hữu Quế nghĩ bụng lúc này vẫn chưa đi được, cô phải canh chừng cho họ, lỡ mùi canh gà bay xa ngào ngạt, người đi đêm phát hiện ra thì toi mạng.
Hơn nửa tiếng sau, canh gà đã nấu xong, mùi vị quả thực rất nồng. Thịt gà rừng dai hơn gà nhà nuôi, nhưng lúc này chẳng ai để tâm nữa, phải ăn nhanh thôi.
Ngay cả Phương Tuyết Tuệ cũng bị gọi dậy uống canh gà. Cô bé tỉnh dậy ngửi thấy mùi thịt thì vui sướng vô cùng, nhìn thấy chị gái tốt bụng kia lại càng vui hơn.
Chị ấy rất giỏi, chị ấy đến để giúp đỡ bọn họ.
Mấy ngày nay Phương Chí Lâm luôn miệng dặn dò cháu gái không được phép nói chuyện với bất kỳ ai, tuyệt đối không được nhắc đến người chị Lý Hữu Quế này, nếu không bọn họ sẽ không có cơm ăn, áo mặc, em trai cũng chẳng có bột gạo. Chị gái này là người tốt, ông dặn cô bé phải cất giấu hình bóng người chị ấy tận sâu trong đáy lòng.
Cô bé Phương Tuyết Tuệ khắc cốt ghi tâm điều ấy. Mấy hôm nay cô bé gần như không nói năng gì, ngoài việc dỗ dành em trai, cô bé cứ lẽo đẽo theo ông nhóm lửa hoặc gom dây khoai lang, bám sát gót ông nội nửa bước không rời.
