Trọng Sinh Những Năm 60: Cô Con Dâu Nhà Tôi Đặc Biệt Hung Dữ - Chương 22: Cô Gái Nhỏ Biết Làm Việc
Cập nhật lúc: 08/05/2026 05:02
"Giúp được một lúc chứ sao giúp được cả đời."
"Đội trưởng La, cứ để con bé thử xem sao. Cái nhà ấy cũng đến lúc phải có người đứng ra gánh vác rồi, đâu thể cứ trông cờ vào sự cưu mang mãi được."
"Trong đội sắp xếp cho mẹ con bé đi chăn trâu nhặt phân còn chưa đủ ưu ái sao? Công việc đó nhàn hạ biết mấy, cả nhà chỉ biết bấu víu vào chút công điểm chăn trâu đó mà đắp đổi qua ngày."
"Đội trưởng à, tôi tin Lý Hữu Quế hoàn toàn có khả năng làm được, nếu không thì làm sao con bé có thể đòi được tiền bồi thường từ nhà họ Mã chứ."
...
Các xã viên ai nấy đều đồng tình để Lý Hữu Quế nhận những công việc kiếm được nhiều công điểm nhất. Đặc biệt là việc mẹ Lý vẫn luôn được giao công việc chăn trâu nhặt phân nhẹ nhàng để kiếm công điểm, chẳng biết có bao nhiêu người đỏ mắt ghen tị. Lúc này, ai mà chẳng muốn cô đi làm công việc nặng nhọc nhất, vất vả nhất để đổi lấy công điểm.
La Trung Hoa bị những lời bàn tán của các xã viên trong đội tác động, ông cũng lờ mờ nhận ra mâu thuẫn nội bộ trong tập thể. Đương nhiên ông không thể trơ mắt nhìn mâu thuẫn này tiếp tục leo thang, suy nghĩ một chốc, cuối cùng ông cũng miễn cưỡng gật đầu.
"Vậy Lý Hữu Quế đi cuốc đất đi. Cuốc đất một ngày được mười công điểm, nhưng cháu không được lười biếng đâu đấy. Nếu cảm thấy quá sức thì phải báo ngay cho chú, dù sao cháu cũng mới mười mấy tuổi đầu, trong đội vẫn còn những công việc bảy tám công điểm phù hợp với cháu hơn." Đội trưởng La quả thực không nỡ nhìn một cô bé phải chịu cảnh bán mặt cho đất bán lưng cho trời, nên cố tình lên tiếng nhắc nhở tuổi tác của cô trước mặt đám đông, không thể cứ thế mà ép uổng một đứa trẻ đến kiệt sức.
Lý Hữu Quế thầm biết ơn sự quan tâm chiếu cố của vị đội trưởng La này. Lại thêm việc đạt được ý nguyện trong lòng, cô lập tức nở nụ cười rạng rỡ: "Đội trưởng, cháu nghe lời chú ạ."
Bộ dạng ngoan ngoãn, hiểu chuyện của cô lập tức xoa dịu đi phần nào những bức xúc chất chứa trong lòng vài người.
Một cây cuốc, một mảnh ruộng, đó là mảnh ruộng khoán mà Lý Hữu Quế được phân. Không có ai làm cùng cô, dường như mọi người đều sợ bị cô ăn bám. Đó là mười công điểm đấy, dĩ nhiên không thể để cô làm ăn qua loa đại khái được.
Lý Hữu Quế nhẹ nhàng, thản nhiên vác cuốc đi từ bờ ruộng xuống ruộng, bỏ ngoài tai vô số ánh mắt tò mò đang đổ dồn về phía mình từ xung quanh. Cô vung cuốc lên, bắt tay vào việc.
Mỗi nhát cuốc giáng xuống đều chuẩn xác, không cần phải cuốc lại nhát thứ hai. Cuốc xong là lập tức đập vỡ vụn đất tảng, rồi cứ thế tịnh tiến theo một đường thẳng tắp... Vừa nhanh, vừa mạnh, vừa chuẩn.
Công việc này quả thực cô làm rất thuận tay, lại còn làm cực kỳ xuất sắc.
La Trung Hoa vẫn luôn không yên tâm về Lý Hữu Quế, cất công dẫn cô ra tận ruộng. Giờ phút này nhìn thấy cô làm việc, ông đã hoàn toàn yên lòng. Tư thế kia tuy không hẳn là lão luyện, nhưng rõ ràng là đang thực sự dốc sức làm, hơn nữa lại còn cuốc rất ra ngô ra khoai, không hề kém cạnh ai.
Ông chỉ mới đứng quan sát chừng hơn mười phút, mà người ta đã cuốc được cả chục mét ruộng rồi. Thao tác quả thực quá đỗi gọn gàng, lưu loát.
"Chà, các bác xem kìa, Lý Hữu Quế làm việc được phết đấy chứ."
"Sức vóc khá thật."
"Vốn dĩ cuốc đất là phải dựa vào sức lực mà, chỉ cần có sức thì mười công điểm dễ như trở bàn tay."
"Nhà họ cuối cùng cũng lòi ra được một đứa thế này, năm sau chắc không phải đi vay mượn lương thực nữa rồi."
"Năm sau thì có thể không cần mượn, nhưng năm nay xem ra vẫn phải mượn thôi. Suy cho cùng thì còn hơn một tháng nữa là hết năm rồi."
"Chỉ cần Lý Hữu Quế ngày nào cũng duy trì cái đà kiếm mười công điểm này thì sợ gì mà không dám cho mượn."
Một đám đàn ông sức dài vai rộng chăm chú quan sát mảnh ruộng do Lý Hữu Quế cuốc được một lúc, ai nấy đều lộ vẻ mãn nguyện, ngạc nhiên, và thán phục.
Cô gái nhỏ, làm việc được đấy.
Phát hiện Lý Hữu Quế không những không lười biếng mà còn rất biết cách làm việc, đội trưởng La mới yên tâm quay lại mảnh ruộng khoán của mình để tiếp tục công việc. Ngoại trừ thỉnh thoảng đi thị sát công việc của các xã viên một vòng, nói chung ông rất hài lòng với tình hình hiện tại.
Trôi qua một buổi sáng, Lý Hữu Quế đã dễ dàng cuốc xong một mảnh ruộng, khiến cả đám đàn ông lẫn đàn bà đều phải tròn mắt ngạc nhiên, chẳng thể bới móc được nửa lời chê bai.
Buổi trưa đương nhiên là khoảng thời gian về nhà ăn cơm, nghỉ ngơi. Đại khái phải đến hai giờ chiều mọi người mới bắt đầu làm việc trở lại. Ruộng đồng của đội bọn họ nằm khá gần nhà, đi bộ chưa đầy hai mươi phút là tới nơi.
Khi Lý Hữu Quế về đến nhà, cháo rau dại đã được nấu xong xuôi. Bữa cơm hôm nay còn có thêm một đĩa nấm xào và một đĩa cải thảo luộc, có muối nhưng không có dầu mỡ.
"Chị cả về rồi."
"Chị ơi, hôm nay chị làm việc thế nào?"
"Chị cả vất vả rồi."
Lý Kiến Văn, Lý Hữu Liễu và Lý Kiến Hoàn đều biết hôm nay cô đi làm lấy công điểm nên trong lòng cứ mong ngóng mãi. Cơm nước xong xuôi, ba đứa ngoan ngoãn ngồi đợi cô về. Lúc này vừa thấy bóng chị, cả ba đã ùa ra rối rít, đứa thì đưa khăn lau mặt, đứa thì bưng nước, miệng không ngừng líu lo hỏi han tình hình.
"Các em nghĩ chị cả là hạng người yếu kém hay sao?" Lý Hữu Quế bật cười, cố tình hỏi ngược lại.
Chị cả tất nhiên là giỏi rồi.
"Chị cả là giỏi nhất."
"Chị cả nhà ta, siêu phàm."
Lý Hữu Liễu và Lý Kiến Hoàn còn nhỏ, tính tình hoạt bát. Kể từ khi Lý Hữu Quế phô diễn năng lực thực sự, hai chị em đã sớm trở thành những người hâm mộ cuồng nhiệt của cô.
Đúng chuẩn những đứa em sùng bái chị gái.
Lý Kiến Văn cũng gật đầu lia lịa, khuôn mặt đỏ bừng vì phấn khích.
"Mau ăn cơm đi, chị cả của các con làm việc vất vả cả buổi sáng rồi, ăn xong còn để chị nghỉ ngơi." Mẹ Lý đã sớm biết rõ tình hình của cô con gái lớn. Bà không yên tâm nên đã lén ra đồng xem hồi lâu, trong lòng vừa mừng rỡ lại vừa xót xa.
Ba đứa nhỏ đương nhiên rất nghe lời, ai nấy đều xun xoe lấy bát múc cháo rau dại, cẩn thận đặt ngay ngắn trước mặt mẹ Lý và Lý Hữu Quế.
Tốt lắm, đều đã hiểu chuyện cả rồi.
Lý Hữu Quế ăn rất nhanh, cô có quá nhiều việc muốn làm, không thể lãng phí thời gian vào việc ăn uống.
Chén sạch hai bát to cháo rau dại, gắp thêm ít nấm và rau cải, cô tự rửa bát của mình. Sau đó, cô lại múc thêm một bát to đầy ắp đặt lên bàn, quay gót bước vào phòng của bố Lý.
Một lát sau, mọi người đã thấy cô cõng ông bố gầy gò ốm yếu bước ra, cẩn thận đặt ông ngồi xuống chiếc ghế tựa sát tường.
"Bố." "Bố." "Bố."
Ba đứa nhỏ đột nhiên nhìn thấy bố Lý – người quanh năm suốt tháng nằm liệt trên giường – xuất hiện thì không khỏi ngỡ ngàng, mang theo chút bất an và e dè. Thế nhưng, cả ba vẫn rất lễ phép cất tiếng chào.
Đã lâu lắm rồi bố Lý mới bước ra khỏi căn phòng ngột ngạt. Bầu không khí trong lành, ánh nắng vàng rực rỡ, không gian rộng mở, và cả những đứa con ruột thịt của ông.
"Ừ, ừ, ừ." Bố Lý bối rối không biết nói gì cho phải. Ông cảm nhận rất rõ sự e dè và kính sợ của bọn trẻ đối với mình. Trong lòng chợt dâng lên một nỗi chua xót khó tả, nhưng ngoài miệng vẫn liên tục ậm ừ đáp lại.
Mẹ Lý đứng bên cạnh vừa ăn vừa bón cơm cho Lý Kiến Nghiệp, bà không nói nửa lời, nhưng trong thâm tâm lại cảm thấy nhẹ nhõm hơn hẳn. Từ ngày con gái lớn trị được lão già này, bà không những thoát khỏi những trận đòn roi mà nỗi sợ hãi dành cho ông ta cũng vơi đi quá nửa.
Lý Hữu Quế kê đệm cho bố Lý ngồi dựa lưng thật thoải mái rồi mới bắt đầu bón cơm cho ông. Ăn xong, cô lại cẩn thận lau mặt, súc miệng cho ông. Nhưng cô không vội cõng ông vào phòng, mà để ông tiếp tục ngồi ngả lưng thư giãn.
"Kiến Văn vào ngủ trưa với chị cả đi. Hữu Liễu và Kiến Hoàn ở lại đây dùng khay cát tập viết chữ, tiện thể trông chừng bố giúp chị. Lúc nào bố khát thì lấy nước cho bố uống, có việc gì thì gọi mẹ và chị. Hai đứa có làm được không?" Thấy vẫn còn chút thời gian để chợp mắt, Lý Hữu Quế liền phân công công việc cho hai đứa nhỏ.
"Chị ơi, không thành vấn đề."
"Chị cả, chúng em làm được ạ."
Lý Hữu Liễu và Lý Kiến Hoàn biết mình có thể giúp đỡ chị cả, san sẻ gánh nặng cho gia đình thì làm sao lại không sẵn lòng? Nhận được nhiệm vụ, hai đứa nhỏ lập tức đồng ý tắp lự. Chúng lon ton chạy đi bê khay cát của mình ra, ngoan ngoãn ngồi học ngay bên cạnh bố Lý.
"Giỏi lắm."
Dành tặng cho hai đứa nhỏ một lời khen ngợi nhiệt liệt, Lý Hữu Quế cùng Lý Kiến Văn, Lý Kiến Nghiệp quay trở về phòng nghỉ trưa.
Mặc dù đã giao cho Lý Hữu Liễu và Lý Kiến Hoàn trông nom bố Lý, nhưng sau khi dọn dẹp xong xuôi việc nhà, mẹ Lý vẫn không yên tâm mà đến ngồi bầu bạn bên cạnh.
