Trọng Sinh Những Năm 60: Cô Con Dâu Nhà Tôi Đặc Biệt Hung Dữ - Chương 321: Lại Nảy Sinh Ý Định
Cập nhật lúc: 09/05/2026 09:04
Hai cỗ xe bò lộc cộc lăn bánh đến trấn Ngô thì trời cũng nhá nhem tối.
Nếu không vì thời gian đã muộn và còn phải lo hai cỗ xe bò, Lý Hữu Quế đã muốn rủ mọi người làm chuyến phiêu lưu vào rừng, săn vài con thú hoang nướng ăn cho đỡ ghiền.
Rời trấn Ngô khi bóng tối đã phủ kín, Lý Hữu Quế liền hô hào cả đoàn dừng chân nghỉ ngơi. Cô lôi đống bánh bao và cháo đã gói ghém cẩn thận từ bữa trưa ra, nhóm lửa sưởi ấm rồi hâm nóng thức ăn làm bữa tối.
Ông Lý Thế Long, Lý Kiến Quốc và Lý Kiến Dân hoàn toàn bất ngờ trước "nước đi" này của Lý Hữu Quế. Bọn họ cứ đinh ninh phải nhịn đói, gồng mình chịu rét đến lúc về đến nhà mới được ăn. Nào ngờ, giờ đây họ được ngồi quanh đống lửa ấm áp, c.ắ.n miếng bánh bao nóng hổi, húp bát cháo ấm bụng, sung sướng hơn cả ăn cơm ở nhà.
Ăn uống no nê, cơ thể ấm lên, cả đoàn lại tiếp tục đ.á.n.h xe về quê. Từ trấn Ngô về nhà cũng chẳng còn xa, chưa tới hai chục cây số.
Tuy nhiên, mãi đến nửa đêm họ mới về đến nơi, cả con phố chìm trong tĩnh lặng.
Lý Hữu Quế cẩn thận chia cho ông bác và hai anh họ mỗi người hai cân bánh kẹo và một gói mì sợi làm quà cảm ơn.
Mọi người không ai từ chối, vui vẻ nhận lấy. Họ biết Lý Hữu Quế xưa nay sống rất phóng khoáng, đây không chỉ là phép lịch sự mà là món quà họ xứng đáng được nhận.
Lý Hữu Quế tháo dỡ xe bò, lùa bò vào chuồng cẩn thận rồi mới rảo bước về nhà.
Về đến nhà, mọi người đã say giấc. Cô gõ cửa mạnh vài tiếng, một lát sau, mẹ Lý và chị dâu Lục Trân Trân mới lật đật ra mở cửa. Thấy Lý Hữu Quế, hai người mừng rỡ vô cùng.
Mẹ chồng nàng dâu dĩ nhiên hỏi han tới tấp về chuyện ngôi nhà mới. Lý Hữu Quế vừa đun nước tắm vừa giải đáp mọi thắc mắc của họ.
Lục Trân Trân đặc biệt phấn khích. Mấy đêm nay cô mất ngủ, phần vì chăm con nhỏ, phần vì cứ bận tâm đến căn hộ trên nhà máy.
Kể từ hôm Lý Hữu Quế và mọi người đ.á.n.h hai cỗ xe bò chở đồ đạc lên thành phố, Lục Trân Trân đã khấp khởi trong lòng. Cô tính toán kỹ rồi, đợi lắp ráp xong đồ đạc, mở cửa cho bay hết mùi sơn vài hôm, cô sẽ bế con về thành phố.
Đâu phải nhà họ Lý không tốt hay cơm nước không ngon, nhưng Lục Trân Trân vẫn khao khát được chung sống với chồng hơn. Vả lại, nhà cửa dù có đẹp đến đâu, làm sao sánh bằng cuộc sống trên thành phố?!
Thêm nữa, chỉ tháng sau là cô phải đi làm lại rồi, thà về sớm để thu xếp mọi bề còn hơn.
Còn chuyện ai sẽ bế con khi cô đi làm, Lục Trân Trân cũng đã ngầm dự tính. Cô muốn nhờ mẹ chồng lên phụ giúp, nhưng chưa biết Lý Hữu Quế có đồng ý hay không.
Lục Trân Trân chỉ giữ kín suy nghĩ đó trong đầu, không dám hé răng nửa lời, phải đợi về bàn bạc với chồng đã.
Tắm rửa xong xuôi, Lục Trân Trân và mẹ Lý đã trở về phòng ngủ. Giờ cũng đã khuya, ngày mai còn phải ra đồng, Lý Hữu Quế đi ngủ ngay.
Vài ngày tất bật trôi qua, cuối cùng Lục Trân Trân cũng mở lời với gia đình chuyện muốn bế con về thành phố. Mọi người đều không có ý kiến gì, cô muốn đi lúc nào thì đi lúc đó.
Lục ông Lục bà cũng bặt vô âm tín, không thư từ cũng chẳng điện báo, Lý Hữu Quế đoán chừng căn nhà kia có vấn đề, hoặc giá "chát" quá, hoặc giấy tờ lằng nhằng. Dù có suy nghĩ vài hôm nhưng giờ cô cũng bình tâm trở lại.
Làm việc ngoài đồng thêm mấy bữa, đúng vào ngày Lục Trân Trân chuẩn bị bế con lên thành phố, Lý Hữu Quế sẽ là người hộ tống. Nhưng trước hôm xuất phát, Lục Trân Trân lại rủ rê mẹ chồng đi cùng.
Lục Trân Trân đang ấp ủ mưu đồ gì, Lý Hữu Quế chỉ cần nghĩ một chút là ra, nhưng cô cũng chẳng buồn lên tiếng, vì người ta chưa ngỏ lời thì việc gì cô phải sốt sắng?
Hành lý của hai mẹ con khá cồng kềnh, nào là gần hai chục chiếc tã lót, vài bộ quần áo trẻ con, quần áo của Lục Trân Trân, nhét đầy ắp một chiếc bao tải.
Mẹ Lý cũng không yên tâm về đứa cháu gái đầu lòng, liền chuẩn bị cho bé vài cân bột gạo, tiện tay xách thêm một con gà, ba chục quả trứng và ba chục cân gạo tẻ.
Mẹ Lý lên thành phố, đương nhiên cậu út Lý Kiến Nghiệp cũng phải lẽo đẽo theo sau. Lý Hữu Quế phải xin phép nghỉ cho mẹ vài hôm, bản thân cô cũng vác theo ba chục cân gạo tẻ và một con gà lên thành phố.
Họ tay xách nách mang lỉnh kỉnh đồ đạc, nhờ Quan Hiểu Anh phụ đưa ra quốc lộ bắt xe. Chỉ trong chưa đầy một ngày, cả Đội sản xuất số 7 đều râm ran bàn tán xem nhà Lý Hữu Quế lại "chuyển hộ khẩu" đồ đạc đi đâu.
Anh trai thì làm ở thành phố, lại còn quen biết một gia đình nhận làm con nuôi trên đó, cứ mỗi lần lên thành phố là y như rằng nhà Lý Hữu Quế lại tay xách nách mang đồ đạc đi biếu xén. Nên cứ hễ thấy họ khệ nệ đồ đạc, ai nấy đều đoán được phần nào là không mang cho nhà người này thì cũng mang cho nhà người kia.
Nhờ vậy, cũng chẳng ai thắc mắc Lý Hữu Quế giấu giếm lương thực, hay đem bán chui.
Vả lại, họ đâu có ngốc mà dám tra khảo trực tiếp Lý Hữu Quế. Họ chỉ dám dòm ngó Quan Hiểu Anh và đám em nhà Lý Hữu Quế thôi.
Đặc biệt, họ rất thích lân la hỏi chuyện cu cậu Kiến Hoàn. Hỏi ăn gì thì cậu bé cấm khẩu, nhưng hỏi mang đồ gì lên thành phố, biếu ai thì cậu bé lại nhanh nhảu khai hết. Tất nhiên, đó là do Lý Hữu Quế đã "lên kịch bản" từ trước: cái gì được nói thì nói, cái gì cấm thì tuyệt đối ngậm miệng.
Lục Trân Trân bế con, mẹ Lý dắt cậu út tay xách hai con gà, Lý Hữu Quế một tay xách bao tải quần áo, một tay xách sáu chục cân gạo tẻ, hộ tống họ ròng rã lên thành phố, đi thẳng bộ đến nhà máy bóng đèn.
Lý Kiến Minh đã được báo trước việc vợ con sẽ lên, nhưng anh không xin nghỉ được để ra bến đón, nên trong lòng vẫn khấp khởi lo âu, may mà anh tin chắc Lý Hữu Quế sẽ đưa họ lên an toàn.
Y như rằng, vừa về đến nhà máy bóng đèn, Lý Kiến Minh đã thấy ngay bóng dáng cô em gái đóng vai "cửu vạn", hai tay xách nách mang đồ đạc lỉnh kỉnh.
Lý Kiến Minh chỉ có thể phụ Lý Hữu Quế xách bao tải quần áo, còn bao gạo sáu chục cân thì anh đành "bó tay", chịu không trụ nổi lâu, đành để Lý Hữu Quế - người đã quen với việc đồng áng - xách tiếp.
Căn nhà mới đã được thông gió sạch sẽ mùi sơn, Lý Kiến Minh cũng đã chuyển vào ở. Giờ vợ con lên, đương nhiên hai người sẽ chung phòng, phòng còn lại dành cho mẹ Lý và cậu út, Lý Hữu Quế không nghỉ lại đây.
Lúc đó cũng gần trưa, Lý Hữu Quế xắn tay vào bếp đun nước vặt lông gà, thịt luôn hai con, định bụng mang phần làm sạch sang biếu nhà họ Lục.
Bữa trưa có rau xào, trứng rán, thêm món thịt xào rau củ mua từ nhà ăn nhà máy.
Hai con gà đã được c.h.ặ.t khúc, hầm nhỏ lửa trên bếp, phải đến tối mới có gà hầm để ăn. Một bữa ăn thịnh soạn như vậy, khiến hàng xóm chung hành lang không khỏi tò mò ngó nghiêng, dò la xem nhà ai có khách mà làm mâm cúng thịnh soạn thế.
Tất nhiên cũng có vài người sấn sổ sang hỏi thăm. Mẹ Lý ngồi ở phòng khách lúng túng không biết xoay xở ra sao, đành để Lý Kiến Minh và Lục Trân Trân đứng ra tiếp khách, còn Lý Hữu Quế thì lúi húi trong bếp. Cô chỉ cười thân thiện với những người tò mò, còn với những kẻ có ý đồ "chôm chỉa", cô lạnh lùng lườm cho một cái.
Thời buổi này, đói kém triền miên, nhà nào có món ngon là chẳng giấu được ai.
Chưa kể, cả người lớn lẫn trẻ con đều thèm thuồng rỏ dãi, đứng thập thò ngoài cửa không chịu đi.
