Trọng Sinh Những Năm 60: Cô Con Dâu Nhà Tôi Đặc Biệt Hung Dữ - Chương 4: Đúng Là Nơi Tuyệt Hảo
Cập nhật lúc: 08/05/2026 05:00
Lúc này thời gian quả thực đã không còn sớm. Người cầm rựa, kẻ cầm thừng, người xách rổ, cả nhà rảo bước ra khỏi cửa bắt đầu ngày làm việc.
Lý Hữu Quế trong lúc vào bếp lấy rựa đã tinh mắt phát hiện ra một hộp diêm. Cô suy nghĩ một chút rồi lẳng lặng nhét nó vào túi.
Đây là lần đầu tiên Lý Hữu Quế ra khỏi nhà sau khi trọng sinh. Để đi từ gian nhà mình ra đến cánh cửa thứ hai, cô phải bước qua mười bậc thềm, thềm giữa rộng nhất có thể dùng để giặt giũ. Phía dưới thềm này là một rãnh thoát nước hình vuông, bên kia rãnh là một buồng tắm nhỏ chỉ vỏn vẹn bốn mét vuông. Buồng tắm này chỉ dùng để đi vệ sinh nhẹ chứ không thể đi nặng. Mỗi khi mưa lớn, rãnh không thoát kịp nước, chỗ ở hiện tại của Lý Hữu Quế sẽ bị ngập lụt lênh láng.
Hai chị em băng qua phòng trung tâm của nhà bác bảy và gian nhà trước của bác cả để ra ngoài. Cũng giống như gian nhà phía sau của họ, toàn bộ kết cấu khu nhà đều làm từ đất sét vàng, gỗ và ngói. Nhà nào nhà nấy đều xây theo kiểu này, rất đỗi quen thuộc.
"Hữu Quế, em khỏe lại rồi à?"
"Hữu Quế, em không sao chứ?"
"Hữu Quế, chị đang đi nhặt củi đấy à?"
"Chị Hữu Quế, em cũng đi."
"Chị Hữu Quế, chúng ta đi cùng nhau nhé?"
"Tụi em đi cùng chị Hữu Quế, đông người, bọn họ không dám bắt nạt chị Hữu Quế, cũng chẳng dám bắt nạt tụi mình đâu."
...
Khi Lý Hữu Quế đi ngang qua hai nhà của bác cả và bác bảy ở gian trước, cô không kìm được sự tò mò mà lén đảo mắt nhìn quanh. Chốc lát, cô đã bị bủa vây bởi bảy, tám thiếu niên nam nữ, mọi người nhao nhao tranh nhau hỏi han.
Cô chẳng nhận ra ai, cũng chẳng quen thuộc với ai. Đây toàn là những người anh chị em họ hàng thời niên thiếu, Lý Hữu Quế thực sự không thể nhớ nổi mặt.
Tuy nhiên, cô cũng chẳng hề nao núng.
"Em đỡ nhiều rồi." Đương nhiên là không thể thật thà khai rằng mình đã bình phục hoàn toàn. Lúc này, Lý Hữu Quế cất giọng ôn tồn. Cũng chẳng cần cô phải ra vẻ yếu đuối, thời buổi này có ai được ăn no mặc ấm đâu, ai nấy đều mang vẻ ngoài suy dinh dưỡng bẩm sinh, khỏi cần phải diễn.
Quả nhiên, đám anh chị em họ này chẳng mảy may nghi ngờ. Cuối cùng, có tận năm, sáu người quyết định nhập hội đi nhặt củi chung. Đội ngũ bỗng chốc đông đảo gấp mấy lần.
Đợi khi mọi người ùa ra vây quanh Lý Hữu Quế rời khỏi nhà, một con phố dài tăm tắp hiện ra ngay trước mắt cô. Con phố quen thuộc, khung cảnh thân thương ập vào tâm trí. Đây chính là nơi gắn liền với tuổi thơ kiếp trước của cô, chỉ có con người là đã khác. Cô bất giác rũ mắt, che giấu đôi mắt hoen mờ. Ngăn cách hai kiếp người, trong lòng không khỏi trào dâng niềm chua xót.
Phố Giải Phóng là một trong nhiều con phố của thị trấn Tô, cách trung tâm thị trấn chưa đầy vài phút đi bộ. Nhưng thị trấn Tô có vị trí địa lý đặc biệt, tọa lạc ở vùng biên giới phía Nam, mang khí hậu nhiệt đới. Cây trồng chủ đạo ở đây là lúa nước, ngô, lạc, khoai lang, rau củ. Lúa nước canh tác hai vụ một năm: vụ chiêm và vụ mùa. Bốn mùa quanh năm đất đai chẳng mấy khi bỏ hoang, thời gian cũng chẳng lãng phí. Mùa đông lạnh nhất cũng không vượt quá âm năm độ, ở đây thậm chí còn chẳng có tuyết rơi. Chính vì vậy, sản vật vô cùng phong phú. Lại thêm việc cả nước đang trong thời kỳ khó khăn, nên phần lớn lương thực đều phải giao nộp cho nhà nước, chỉ phát khẩu phần lương thực dựa trên công điểm cá nhân.
May mắn đây là phương Nam, bốn mùa núi xanh nước biếc, cây cối tốt tươi, hoàn toàn không sợ thiếu cái ăn, chẳng bao giờ có nguy cơ c.h.ế.t đói. Tuy nhiên, thời buổi khó khăn thì cái gì cũng bỏ vào mồm được. Đời sau từng có câu nói đùa rằng người miền Nam sinh ra để đứng trên đỉnh chuỗi thức ăn.
Địa điểm nhặt củi thường là ở ven núi. Gọi là ven núi nhưng thực ra cũng chỉ nằm trong phạm vi hơn mười cây số tính từ nơi họ sống. Dãy núi ở đây không trải dài liên miên mà phân bố rải rác thành từng ngọn ở các nơi khác nhau, có ngọn xa, ngọn gần. Đây cũng là đặc trưng độc đáo của địa hình Karst.
Lúc này, đông đảo anh chị em họ đang hào hứng rảo bước trên đường. Vụ thu hoạch mùa thu vừa qua, thời điểm này mới giữa tháng Mười một. Gió sớm mơn man thổi mang theo chút se lạnh. Lý Hữu Quế cảm thấy hơi ớn lạnh, nhưng vì mặc quần áo dài tay nên cũng không đến nỗi nào. Hơn nữa, cô biết chỉ vài giờ nữa nhiệt độ sẽ tăng lên, với lại cứ đi bộ nhặt củi vận động nhiều thế này thì người sẽ tự động nóng lên thôi.
Lý Hữu Quế vừa đi vừa lặng lẽ quan sát xung quanh. Con đường gập ghềnh lồi lõm, ngoại trừ cỏ khô, các loại rau dại hay cành cây khô đều đã bị người ta đào và nhặt sạch sành sanh từ lâu. Đã sang thu mà cây cối vẫn xanh tươi, Lý Hữu Quế hiểu rằng cuộc sống ở đây vẫn còn dễ thở chán, tốt hơn miền Bắc rất nhiều, và chắc chắn là tuyệt vời hơn thời mạt thế vạn lần.
Người đi nhặt củi, hái rau dại rất đông. Dọc đường đi, nhóm của Lý Hữu Quế đã chạm trán không biết bao nhiêu tốp người. Khắp mười mấy cây số xung quanh, lớn nhỏ bao nhiêu ngôi làng rải rác đều thuộc thẩm quyền của thị trấn Tô. Nhịp sống sinh hoạt của mọi người đều rập khuôn như nhau.
Đi bộ ròng rã gần ba tiếng đồng hồ, trước mắt đoàn người Lý Hữu Quế cuối cùng cũng hiện ra một dãy núi nhấp nhô liên tiếp. Dưới chân núi là những cánh rừng rộng bạt ngàn, trên núi là cây cối trải dài bất tận. Cảnh tượng ấy lập tức khiến tất cả mọi người đều trở nên kích động và hưng phấn, bao nhiêu mệt mỏi dọc đường đều tan biến sạch.
Oa, đây chắc chắn là một nơi tuyệt hảo.
Lý Hữu Quế hai mắt sáng rực, ánh nhìn nóng bỏng găm c.h.ặ.t vào dãy núi xa xa. Khu vực dưới chân núi cô chẳng thèm đoái hoài, vì đồ ngon vật lạ đều nằm trên núi cả, cô cũng chẳng có ý định tranh giành với mọi người làm gì.
Cô muốn lên núi.
Lý Hữu Quế ngấm ngầm toan tính. Nhưng làm thế nào để tách đoàn mà không bị phát hiện, hoặc làm sao để mọi người đồng ý cho cô rời đi? Lý Hữu Quế đau đầu vắt óc tìm cớ.
Kết quả là, buồn ngủ vớ ngay được chiếu manh.
"Đó chẳng phải là Lý Hữu Quế bị Mã Minh đ.á.n.h vỡ đầu sao? Không phải cô ta bị thương nặng lắm à?"
"Đúng rồi, nghe nói bị thương nặng lắm cơ mà."
"Bị thương nặng thế sao còn đi nhặt củi được?"
"Là cô ta đấy, nhà cô ta nghèo lắm. Nghe nói hôm qua tìm đến tận nhà Mã Minh, kết quả là bà và mẹ Mã Minh không những không thừa nhận mà còn mắng c.h.ử.i rồi đuổi người ta ra khỏi cửa, chậc chậc chậc."
"Mã Minh, mày thấy Lý Hữu Quế chưa? Cô ta vẫn chưa c.h.ế.t kìa."
"Mã Minh, mày xem Lý Hữu Quế có làm sao đâu. Hôm qua mẹ cô ta chắc chắn định đến nhà mày ăn vạ đấy. Nhà cô ta nghèo rớt mùng tơi, vớ được dịp này chẳng đòi bồi thường một khoản lớn chắc?"
"Các cậu nói thế quá đáng lắm. Mã Minh đ.á.n.h một đứa con gái vỡ đầu chảy m.á.u ai cũng tận mắt nhìn thấy, sao các cậu lại có thể rủa sả người ta như thế?"
"Đúng đấy, các cậu vô tâm và thiếu đạo đức quá. Lý Hữu Quế chưa c.h.ế.t Mã Minh phải thấy ăn mừng đi. Nếu Lý Hữu Quế c.h.ế.t thật, Mã Minh phải đền mạng đấy."
"Ngồi tù, dựa cột chứ chẳng đùa."
"Đúng là Mã Minh đã cướp rau dại của Lý Hữu Quế, chính mắt tớ nhìn thấy. Chẳng qua Lý Hữu Quế không cam lòng bị cướp nên phản kháng mới bị Mã Minh đ.á.n.h vỡ đầu. Nhà họ thật chẳng biết nói lý lẽ."
...
Ngay lúc này, cách Lý Hữu Quế không xa ở phía sau, một đám thiếu niên nam nữ chạc tuổi họ sau khi phát hiện ra cô, liền chỉ trỏ về phía một cậu con trai khác mồm mép tía lia.
