Trọng Sinh Niên Đại: Vợ Nhỏ Hung Dữ Được Cưng - Chương 1067
Cập nhật lúc: 07/02/2026 14:23
Chỉ cho rằng cô gái nhỏ đang muốn cao thêm, khó tránh khỏi có chút dở khóc dở cười.
Anh đưa tay xoa đầu Lâm Đường, ấm áp an ủi: "Em cũng không có thấp, không cần quan tâm đến chiều cao của em như vậy, hiện tại cũng đủ dùng rồi."
Đứa nhỏ mềm mại đáng yêu, quá dễ thương.
Lâm Đường tiến lên, đi đến bên cạnh Cố Doanh Chu, ngẩng đầu nhìn anh hỏi: "Anh cao bao nhiêu thế?
Xã hội hiện tại khắc nghiệt, bình thường đi trên đường với Cố Doanh Chu, phần lớn thời điểm giữa hai người sẽ cách vài bước chân, bởi vì anh quá cao nên hiệu quả bị suy yếu một ít.
Chỉ là khi đến gần hơn, người đàn ông cao như một ngọn đồi nhỏ, cảm giác áp bách không mạnh mẽ như bình thường.
Cố Doanh Chu mím môi, im lặng một lát mới nói thật: "1 mét 88."
Lâm Đường: "Tính cả khi cởi giày sao?"
Cố Doanh Chu gật đầu.
Chiều cao thực là 1,88 mét, vậy còn khi mặc giày thì sao?
Lâm Đường tự mình đóng cửa.
Cô cố gắng đến sống đi c.h.ế.t lại chỉ để cao lên 1 mét 62. Ban đầu, 1 mét 65 là giá trị mục tiêu. Bây giờ, ít nhất cô phải tăng lên thêm thành 1 mét 68.
May mắn thay, cô còn có thể phát triển thêm một hoặc hai năm nữa, nếu cô chăm chỉ, cô có thể đạt được mong muốn của mình.
Lâm Đường nắm c.h.ặ.t t.a.y nói: "Khi nào chơi bóng gãy gọi em."
Cố Doanh Chu cúi đầu, nhìn thấy khuôn mặt cô gái nhỏ bất giác phồng lên, mềm mại dễ thương, không chút nào do dự đồng ý."
"Được, anh sẽ gọi em."
Không cần biết có thể cao thêm hay không, tập thể d.ụ.c là việc luôn tốt cho cơ thể.
Cố Doanh Chu giúp Lâm Đường dọn đồ đạc đến bộ phận kỹ thuật, Lăng Lôi đã sớm chờ ở đó.
Nhìn thấy hai người, trên mặt lộ ra một nụ cười trêu ghẹo.
"Xưởng trưởng Cố tới rồi, ngồi xuống trước đi, để quạt thổi một lát, tôi đi lấy nước cho hai người."
Văn phòng của bộ phận kỹ thuật rất rộng rãi, bàn làm việc cũng nhiều, trên bàn đặt các loại sách báo và tư liệu, trông có hơi lộn xộn.
Trên tường treo hình của vĩ nhân, bên kia là một cái giải thưởng.
Trên chiếc bàn nằm sát tường để mấy cái phích nước nóng.
Bầu không khí làm việc rất nồng đậm.
Lâm Đường chỉ về phía một chỗ trống trong đó, cười hỏi: "Chị Lăng, đó là chỗ của em sao?"
Đó là một vị trí bên cạnh cửa sổ, cửa sổ hơi mở ra, gió trực tiếp thổi thẳng vào trong, làm cho văn phòng vốn đang oi bức trở nên mát mẻ hơn một chút.
Lăng Lôi nghe thấy thế, quay đầu lại, vỗ vỗ lên đầu của mình, trả lời: "Đúng đúng, đó là bàn làm việc của em, chị đã lau dọn qua cả trong lẫn ngoài, em cứ trực tiếp bày đồ vật của em ra là được."
Lâm Đường nói lời cảm tạ: "Cảm ơn chị Lăng nha."
Lăng Lôi xua xua tay, sảng khoái nói: "Không cần phải cảm ơn, chị lớn hơn em mấy tuổi, em cũng đã gọi chị một tiếng chị rồi, chị giúp em lau cái bàn một chút thì có làm sao đâu?"
Trong lúc hai người đang nói chuyện, Cố Doanh Chu lấy toàn bộ đồ vật được dùng trong công việc của Lâm Đường ra ngoài.
Nhìn thấy cái đệm, cái ống đựng b.út bằng trúc tinh xảo, cái giá để đồ vật linh tinh, cái chăn mỏng... có lẽ sắp được bày lên bàn.
Trong đôi mắt của Cố Doanh Chu toát ra sự khó hiểu.
Bàn làm việc của cô gái nhỏ lại phức tạp đến như vậy sao?
Trong lòng buồn bực, động tác lại khá nhanh nhẹn mà trải khăn trải bàn lên.
Sau đó mặt mày nghiêm túc mà bày biện những thứ khác lên.
Sau khi chuẩn bị tốt, dùng thanh âm trong trẻo gọi Lâm Đường,"Đường Đường, em xem thử xem có phải là sắp xếp như thế này không?"
Đây là lần đầu tiên anh thay người khác sắp xếp bàn làm việc, còn là của một cô gái nhỏ, không biết nên làm thế nào mới tốt.
Lâm Đường đi qua xem, nhìn thấy Cố Doanh Chu đã giúp mình soạn xong bàn làm việc, có hơi sửng sốt.
"Anh đã làm xong rồi sao, rất đẹp, còn đẹp hơn so với khi em tự làm nữa." Cô vừa mở miệng đã khen.
Đột nhiên nhớ lại đời trước, lúc lên đại học vào ngày chuyển đến ký túc xá, một cô gái cùng ký túc với cô được bạn trai đưa đến.
Người nọ vào ký túc xá nữ, như thể là ông lớn khoa tay múa chân, đừng nói là giúp bạn gái mình sắp xếp giường chiếu lau cái bàn, đến cái m.ô.n.g cũng chưa rời khỏi ghế dù chỉ một chút.
