Trọng Sinh Niên Đại: Vợ Nhỏ Hung Dữ Được Cưng - Chương 1100
Cập nhật lúc: 07/02/2026 16:06
Lâm Lộc cũng thấy hứng thú, dùng cái tay không bị thương kia, nhặt lên mấy bắp ngô ném vào theo.
Rất nhanh hạt ngô và cùi ngô cũng rơi ra khỏi máy, tốc độ nhanh đến kinh người.
"Này, này còn dùng tốt hơn so máy tuốt hạt trước kia của chúng ta."
Tề Đại Phát chọc vào bả vai Lâm Lộc một cái, cười vang nói: "Máy tuốt hạt trước kia của chúng ta hoàn toàn kém xa so với cái bảo bối này."
Máy tuốt hạt trước kia vẫn phải có người không ngừng sử sức lực diêu bắt tay, bây giờ cái máy này chỉ cần ném bắp ngô bào.
Cái nào tiện hơn đã không cần nhiều lời.
Lâm Lộc vừa lúc bị đụng vào chỗ bị tiêm.
Đau nhưng thật ra có thể chịu đựng.
Nhưng cảm giác đau này nhắc nhở ông về cảm giác lạnh băng khi kim đ.â.m vào thịt nha.
Cả người Lâm Lộc đều cảm thấy không tốt lắm.
Không muốn khiến cho con gái cảm thấy một ông già như ông quá túng, ông nắm c.h.ặ.t t.a.y, cố gắng nhịn xuống.
Đơn giản là lực chú ý của mọi người đều rơi xuống người Lâm Đường và Cố Doanh Chu, cho nên không chú ý tới ông, Lâm Lộc mới miễn cưỡng duy trì thể diện.
Lâm Phúc nhìn thấy cháu gái và người yêu tới, vui mừng nói: "Đường Đường, bác nghe mẹ con nói máy tuốt hạt này là do cháu và Doanh Chu làm ra sao? Chiếc máy này cháu có tính toán gì chưa?"
Cố Doanh Chu đứng ở bên cạnh Lâm Đường, làm ra dáng người bảo vệ, cũng không nói nhiều, đưa quyền quyết định cho cô gái nhỏ.
Bản vẽ của máy tuốt hạt vốn chính là một mình Đường Đường vẽ, cô muốn như thế nào, anh đều ủng hộ vô điều kiện!
Lâm Đường đọc hiểu ánh mắt Cố Doanh Chu, trong lòng ấm áp.
Nhìn về phía Lâm Phúc, nói: "Bác cả, máy tuốt hạt này vốn dĩ làm ra vì muốn cho đại đội chúng ta nhẹ nhàng hơn, chiếc này tặng cho đại đội."
Chu Chu giúp ân lớn, bản vẽ sẽ cho anh.
Cô có thể vẽ ra bản vẽ, là dựa vào đời sau thịnh thế an ổn cung cấp hoàn cảnh an toàn học tập cho cô.
Cô đứng ở trên vai vô số tiền bối đạt được lực lượng, gieo xuống hạt giống hy vọng ở trên mảnh đất này, là đương nhiên.
Nếu mà mong muốn quá nhiều, cô cũng rất ngại ngùng.
Mọi người nghe thấy Lâm Đường muốn đưa máy tuốt hạt này cho đại đội, một đám đều khiếp sợ mà há to miệng.
Mãi mới phản ứng lại được là bọn họ lại được không một cái máy tuốt hạt, trên mặt đầy vẻ cảm động.
Trong lòng bắt đầu cân nhắc nên làm chút việc gì, đưa chút gì bồi thường cho Lâm Đường.
Trong lòng Đường Đường có đại đội, có bọn họ, bọn họ cũng không thể để cô chịu thiệt, đúng không.
Lâm Phúc sớm đoán được Lâm Đường sẽ ra quyết định này.
Xét thấy đại đội đúng là thiếu một đồ vật như vậy, cũng không khách sáo, nói: "Được, bác đại diện cho đại đội nhận lấy."
Đưa tiền thì chắc chắn Đường Đường sẽ không thu, vẫn là nghĩ đưa thứ khác đi.
Trở về sẽ thương lượng với mấy người Kiến Tài vậy.
Lâm Phúc thoải mái hào phóng nhận lấy, nhưng người của đại đội lại bất mãn.
"Đại đội trưởng, ông đúng là cũng quá không khách khí đi, Đường Đường tốt xấu làm cho chúng ta một cái máy như vậy, ít nhất phải nhanh ch.óng tỏ vẻ gì chứ?"
"Đúng vậy, da mặt dày mà nhận không, việc này chúng tôi không làm được."
"... Đây chính là cái máy mà toàn bộ công xã cũng có ai từng nhìn thấy, mặc dù chúng ta mặt lớn hơn vo gạo bồn, cũng không thể làm được chuyện không biết xấu hổ như vậy."...
Châm chọc thêm ghét bỏ chủ yếu là những người phụ nữ của đại đội, lời nói của từng người từng người càng thêm tàn nhẫn.
Đến mức coi Lâm Phúc giống như một người bác lòng dạ hiểm độc vậy.
Lâm Phúc đối với thái độ không muốn chiếm tiện nghi của xã viên đại đội tỏ vẻ rất vừa lòng.
Ông ta làm cán bộ của đại đội, không cầu mọi người có bao nhiêu năng lực, chỉ hy vọng dụng tâm quản lý xã viên chăm chỉ lao động, thuần phác, biết chịu trách nhiệm, thiện lương.
Đại đội Song Sơn càng ngày càng tốt, thật sự ông ta cũng cảm thấy vô cùng kiêu ngạo.
Đương nhiên ông ta cũng biết, tất cả những thứ này không thoát được quan hệ với Đường Đường.
Nếu không phải Đường Đường trước sau đỡ ở sau lưng, đại đội Song Sơn không có khả năng thành dáng vẻ như bây giờ.
