Trọng Sinh Niên Đại: Vợ Nhỏ Hung Dữ Được Cưng - Chương 1152
Cập nhật lúc: 08/02/2026 14:14
Vốn Dư Phi Dương còn sợ mình bị mọi người làm lơ không nghĩ tới lại có người phản ứng lại chính mình, vô cùng kích động.
"Cảm ơn chú! Chào các chú, các dì các thím, chào mọi người, cháu tên là Dư Phi Dương, là thanh niên trí thức mới tới, về sau phải phiền toái mọi người chiếu cố nhiều hơn."
Dư Phi Dương tự giới thiệu xong, những người khác cũng tiếp nối.
"Cháu tên là Trương Lương Tài..."
"Cháu tên là Đổng Tín Nghĩa..."
"Cháu tên là Mạnh Minh Xa..."...
Nam thanh niên trí thức giới thiệu xong thì ba nữ thanh niên trí thức còn lại cũng mở miệng, người nói chuyện đầu tiên chính là nữ thanh niên trí thức nói lời xin lỗi kia: "Cháu là Trần Uyển Uyển."
Trần Uyển Uyển rất trắng, dáng vẻ cũng thanh tú. Khi cười rộ lên có lúm đồng tiền nhạt nhạt, rất hấp dẫn người.
So ra kém sự minh diễm như hoa hải đường của Lâm Đường nhưng lại có một loại tươi mát riêng biệt của hoa sơn chi.
Những thanh niên chưa lập gia đình của đại đội song sơn nhìn thẳng. . Mà nhóm các thím nhìn thấy xong thì ánh mắt bắt đầu cảnh giác, tính toán trở về cảnh cáo đám nhóc này một phen.
Không thể có những suy nghĩ dư thừa trong đầu óc được!
Tạm thời nhóm thanh niên còn chưa biết khi về sẽ được ăn một trận đ.á.n.h yêu, lúc này còn đang hứng thú bừng bừng mà hóng hớt chuyện.
Bảy vị thanh niên trí thức giới thiệu xong còn một nữ thanh niên trí thức cuối cùng chậm chạp không nói chuyện.
Lâm phúc kinh ngạc hỏi: "Vị đồng chí này có ý tưởng gì sao? Có cái gì thì nói thẳng đi, đại đội chúng tôi vô cùng dân chủ, chỉ cần là yêu cầu hợp lý thì đều có thể."
Ánh mắt mọi người đều bất tri bất giác nhìn về phía người nọ. Nữ thanh niên trí thức vốn cúi đầu, nghe thấy lời đại đội trưởng nói mới nâng mặt lên. Chỉ thấy đây là một cô gái để mái tóc ngắn thô ráp, cô vô cùng gầy, quần áo trên người giống hệt như kiểu quần áo của người trong đại đội Song Sơn trước kia. Mặt vừa gầy vừa xanh xao, nhìn không khỏe mạnh lắm.
"Tôi tên là Tiền Lệ Đới, đại đội trưởng nói có thể giúp đổi đại đội là sự thật sao?" Tiền Đệ Tới trừng đôi mắt thoạt nhìn vô cùng to kia lên hỏi.
Lâm Phúc không nghĩ tới thật sự có người muốn đổi đại đội, nao nao, gật gật đầu.
"Đúng vậy, cô muốn đổi tới nơi nào?"
Quy củ là vật c.h.ế.t, người là vật sống, những việc này đều dễ làm.
Ánh mắt Tiền Đệ Tới sáng lên, nói: "Tôi muốn đi đại đội Kiến Minh!"
Bạn tốt của cô cũng ở đại đội Kiến Minh nên cô muốn tới đó. Nghĩ tới bạn tốt đã từng chia cho mình một miếng trứng gà, Tiền Đệ Tới nuốt một ngụm nước miếng.
Lâm Đường nghe thấy tên của người này thì không khỏi nhớ tới Vương Chiêu Đệ, trước không nói nhân phẩm hai người kia như thế nào, mà từ ấn tượng đầu tiên tới nói, hai người đều thật là đáng buồn.
Là sản phẩm dị dạng của xã hội trọng nam khinh nữ, thật sự làm cô không nhịn được thở dài. Nam nữ đều là người, phân ra ba bảy loại làm gì?
Không thay đổi được toàn bộ xã hội nên cô chỉ có thể ảnh hưởng những người bên cạnh trước, nói cho bọn họ biết con trai và con gái đều trân quý như nhau. Mà hết thảy những điều này đều là hướng tốt.
Lâm Phúc hơi nhíu mày, hỏi lại lần nữa: "Cô xác định?"
Tiền Đệ Tới sợ có biến cố nên vội vàng gật đầu, chờ mong mà nhìn đại đội trưởng.
"Tôi xác định, tôi muốn đi tới đại đội Kiến Minh."
Xã viên trong đại đội lắc đầu, biểu tình một lời khó nói hết. Thật là sống lâu thấy nhàn mà.
Người của đại đội Kiến Minh chen nhau vỡ đầu muốn tới đại đội bọn họ, mà thanh niên trí thức mới tới này lại muốn qua bên kia, thật là...
Hy vọng vị đồng chí Tiền này về sau sẽ không hối hận.
Lâm Phúc thấy vẻ mặt Tiền Đệ Tới kiên định, biết cô không dễ dàng thay đổi chủ ý nên chỉ có thể đáp ứng.
"Được."
Giữ được người nhưng không giữ được tâm, tâm không ở đại đội bọn họ, muốn đi thì đi.
"Kiến Tài, ông mang các đồng chí thanh niên trí thức khác đi dàn xếp, tôi đi xử lý chuyện của vị đồng chí Tiền này."
