Trọng Sinh Niên Đại: Vợ Nhỏ Hung Dữ Được Cưng - Chương 1160

Cập nhật lúc: 08/02/2026 14:16

Một hồi lâu sau, mới lấy lòng nói: "... Ở chỗ nào cùng giống nhau, dù sao không phải đều là thâm sơn cùng cốc sao, tớ với cậu ở cùng nhau, nếu cậu có việc gì mà không làm được thì tớ còn có thể giúp cậu."

Chung Sướng nghe vậy ngơ ngẩn.

Hơi hơi trầm ngâm, tức giận trên mặt cũng tan đi không ít.

Cũng đúng!

Có đứa ngốc này ở đây, cô ta cũng có thể bớt không ít việc.

Chung Sướng giấu đi tức giận trên mặt, nhìn Tiền Đệ Lai tới nói: "Cậu nói đó nha?"

Tiền Đệ Lai gật đầu như giã tỏi.

Sợ bạn tốt tức giận.

Chung Sướng tưởng tượng đến chuyện về sau cơm có người làm cho cô ta, quần áo có người giặt cho cô ta, việc ở đồng ruộng cũng có người làm giúp ... Khóe miệng hơi cong lên.

"Đây là cậu nói đó, tớ cũng không miễn cưỡng cậu."

Tiền Đệ Lai tới chỉ nghĩ bạn tốt nguôi giận, hoàn toàn không có dị nghị mà gật đầu.

Nụ cười Chung Sướng tràn ra khỏi miệng, giọng điệu nhẹ nhàng hơn rất nhiều.

"Đệ Lai, cậu thật tốt, cậu là bạn tốt nhất của tớ, sau này tớ có cái gì thứ tốt, chắc chắn sẽ chia cho cậu."

Chia chút ít cặn bã là có thể được một bảo mẫu miễn phí, cớ sao mà không làm chứ?!

Tiền Đệ Lai nghĩ đến trứng gà đã từng được ăn, không nhịn được mà nuốt nước miếng.

Trong lòng tràn đầy cảm kích với Chung Sướng.

"Chung Sướng, cậu thật tốt."

So với người nhà cô ta còn tốt hơn.

Chung Sướng nhìn đôi mắt sáng lấp lánh của người trước mắt, tự nhiên lại có chút chột dạ.

Lại nghĩ chẳng lẽ mình không phải cũng cho cô ta chỗ tốt sao, cho nên chút xíu chột dạ này nháy mắt đã không còn.

"Đi thôi, tớ dẫn cậu đi nơi ở."

Tiền Đệ Lai vội mang theo bao lớn bao nhỏ đuổi kịp.

Chung Sướng vốn định giúp đỡ, nhìn đến đồ vật rách tung toé kia, ghét bỏ bĩu môi, không giúp đỡ.

Coi như không nhìn thấy.

Tiền Đệ Lai cũng không định để cô ta giúp, cõng bao lớn ở sau lưng, cánh tay phải treo một cái bồn plastic đã vỡ nắp, dùng dây thừng quấn lấy, cánh tay trái khoác một cái tay nải bằng vải, đôi tay cũng đầy đồ.

Cứ như vậy, giống như một con trâu vậy, gian nan mà di chuyển về phía chuồng bò.

Mấy nam thanh niên trí thức cũng không liếc về bên này một cái nào.

Nhiệm vụ của bọn họ rất nặng đó.

Chuyện xảy ra ở đại đội Kiến Minh, Lâm Phúc cũng không có tâm tư đi quản, cũng không thèm để ý.

Ông ta ấn tượng không kém đối với Chu Lam chủ động đưa ra lời đề nghị muốn đi đại đội Song Sơn.

Chu Lam hỏi cái gì, Lâm Phúc đều đồng ý trả lời.

Không khí dọc theo đường đi ngược lại cũng không xấu hổ.

Đến nơi ở của thanh niên trí thức, Chu Lam nhìn thấy nơi ở của thanh niên trí thức, hơi giật mình.

"Đại đội trưởng, đây là chỗ ở của chúng tôi sao?"

Lâm Phúc liếc đến cái bảng dựng ở cửa, viết vài chữ 'nơi ở của thanh niên trí thức', ánh mắt tràn ngập nghi ngờ.

Chẳng lẽ thanh niên trí thức này, chỉ là thanh niên, không có tri thức?

Trong lòng nói thầm, ngoài miệng lại nói: "Đúng vậy, đi vào trước đi."

Đám người Trần Uyển Uyển nghe thấy tiếng nói, đi ra từ trong phòng.

Chờ nhìn thấy đại đội trưởng tới, trên mặt cũng nở nụ cười thân thiết.

"Đại đội trưởng tới." Mọi người sôi nổi chào hỏi.

Trên khuôn mặt hàng năm nơi nơi chạy có vẻ khác hắc của Lâm Phúc cũng lộ ra nụ cười, nhiệt tình nói: "Mọi người thu dọn xong đồ đạc chưa? Có yêu cầu gì đều có thể đi tìm đại đội."

Kỳ thật đối với việc mấy người thanh niên trí thức đến đây, ông ta cũng rất phát sầu.

Đồng chí trong thành theo chân bọn họ ở nông thôn nhưng cũng không giống nhau.

Chỉ cần nhìn vào vẻ ngoài của bọn họ, cũng biết nếu để cho bọn họ xuống đất làm việc thì cũng là việc làm khó người khác.

Nhưng là, nếu đây là yêu cầu của phía trên, như vậy bọn họ nhất định phải sắp xếp người thật tốt.

Sau khi tám thanh niên trí thức làm quen với nhau, ẩn ẩn lấy Dư Phi Dương cầm đầu, bởi vậy cũng là anh ta đại diện cho mọi người trả lời.

"Cảm ơn đại đội trưởng quan tâm."

"Đồng chí Lâm Đường đã đưa chúng tôi đi tham quan một lượt rồi, nếu có yêu cầu thì chúng tôi sẽ nói, việc xây dựng đại đội, chúng tôi cũng sẽ làm hết sức."

Những thanh niên trí thức khác gật đầu, dáng vẻ hoàn toàn đồng ý.

Lâm Phúc nhìn thấy bọn họ rất khiêm tốn, nỗi lo lắng về việc những người này không dễ quản lý ở trong lòng cũng tan một nửa.

"Đường Đường dẫn mọi người đi dạo rồi thì tôi cũng yên tâm."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.