Trọng Sinh Niên Đại: Vợ Nhỏ Hung Dữ Được Cưng - Chương 1181
Cập nhật lúc: 08/02/2026 14:21
Lâm Chí Thành nắm c.h.ặ.t lấy tay Lâm Đường, biểu tình hơi có chút cảnh giác. Nghĩ đến việc cô nhỏ và mọi người bị mình liên lụy nên sẽ phải bị còng tay nhốt vào trong ngục giam tối tăm đầy gián chuột, Lâm Chí Thành vừa sợ hãi lại vừa tự trách. Cậu hối hận nói: "Cô nhỏ ơi, con xin lỗi cô! Con sai rồi, đáng lẽ ra con không nên làm rối loạn mọi chuyện lên." Cậu không hối hận vì đã làm chuyện tốt mà chỉ hối hận vì mình đã suy xét không chu toàn.
Lâm Đường phát hiện trên mặt cháu trai cả tràn ngập vẻ hối hận nhưng thân thể nhỏ vẫn kiên quyết chặn trước người cô, đôi mắt như chú sói nhỏ liếc mặt nhìn những người trong đại sảnh thì kéo vai Lâm Chí Thành tới bên cạnh mình. Cô kiên định nhìn cậu nhóc: "Đồng chí nhỏ Lâm Chí Thành à, cô hy vọng là con có thể hiểu rõ chuyện này."
Lâm Chí Thành thấy biểu tình của cô nhỏ trở nên nghiêm túc thì vai lưng lập tức trở nên thẳng tắp, khẩn trương hỏi: "Chuyện, chuyện gì vậy ạ?"
Lâm Đường trịnh trọng nói: "Giúp đỡ người khác không hề sai. Việc con tình nguyện giúp đỡ người khác chứng tỏ con là một thiếu niên chính nghĩa hăng hái nhiệt tình làm việc nghĩa, đây chính là chuyện tốt. Cô nhỏ và mọi người trong nhà đều cảm thấy kiêu ngạo vì con, nếu con không tin thì cứ hỏi thử cha con và chú họ Ái Quốc của con mà xem."
Không khí khẩn trương của Cục Công An khiến một đám người của đại đội Song Sơn đều sốt ruột theo. Cả người Lâm Chí Thành đang căng thẳng đến cứng đờ lại, đúng là thời điểm cực kỳ thiếu tự tin. Nghe thấy cô nhỏ nói vậy, cậu vội đưa mắt nhìn về phía đám người Lâm Thanh Sơn.
Lâm Thanh Sơn khẽ gật đầu, nhẹ nhàng xoa xoa sau gáy Lâm Chí Thành để cậu bình tĩnh lại rồi ôn tồn nói: "Đúng thế, con dũng cảm như vậy nên đương nhiên là cha cảm thấy kiêu ngạo vì con rồi."
Trong lòng mỗi đứa trẻ thì cha của mình luôn là một ngọn núi lớn. Được ngọn núi lớn trong lòng khen ngợi, Lâm Chí Thành nhếch môi cười rộ lên. Cậu nhóc đang định mở miệng thì Lâm Đường lại buồn bã nói: "Đừng nóng vội làm gì, vẫn còn vế nhưng mà nữa đấy..."
Hả? Nụ cười của Lâm Chí Thành dần dần biến mất, nhỏ giọng hỏi: "... Nhưng mà gì ạ?"
Lâm Đường cũng không vì Lâm Chí Thành là cháu trai ruột của mình mà nói nhẹ nhàng, cô thẳng thắn hỏi: "Con muốn làm người tốt chuyện tốt thì cũng được thôi, nhưng mà con đã nghĩ tới việc con mới bao nhiêu tuổi chưa? Con đã nghĩ xem nếu con xảy ra chuyện thì mọi người trong nhà sẽ thế nào chưa? Con chưa nghĩ tới những chuyện này mà đã xông lên hành động, đó không phải lỗ mãng mà chính là ích kỷ." Cô cười tủm tỉm nhưng lời nói ra lại khiến lòng Lâm Chí Thành bị chấn động.
Như vậy còn chưa đủ, Lâm Đường lại tiếp tục: "Con đã nghĩ xem nếu con về nhà không đúng giờ thì ông bà nội, cha mẹ con và mọi người sẽ sốt ruột đến thế nào chưa?"
Đầu Lâm Chí Thành cúi càng ngày càng thấp, đến cuối cùng thân thể nhỏ của cậu đã sắp cong thành một góc chín mươi độ.
Lâm Đường thấy cậu đã thực sự nhận ra sai lầm của mình thì đáy mắt hiện lên ý cười,"Biết sai chưa?"
Lâm Chí Thành ngẩng đầu lên, gật đầu như giã tỏi,"Con biết, con biết, con biết sai rồi! Sau này con nhất định sẽ suy nghĩ kỹ trước khi làm, không bao giờ làm những chuyện ngoài khả năng của mình. Cô nhỏ ơi, cô tin con đi!"
Lâm Đường cũng rất am hiểu đạo lý tát một bàn tay rồi lại cho quả táo ngọt. Sau khi dạy dỗ xong xuôi, cô lại khôi phục lại biểu tình dịu dàng như ngày thường,"Đương nhiên là cô tin con rồi!" Nếu con mà dám làm chuyện lỗ mãng nữa thì cô có rất nhiều biện pháp để giáo huấn con.
Xét thấy đây là lần đầu tiên Lâm Chí Thành phạm sai lầm nên Lâm Đường chưa nói ra câu kế tiếp, cô tin rằng sau lần này thì trong lòng cậu nhất định sẽ có chừng mực.
Thời gian lặng yên không một tiếng động mà trôi qua, lâu đến mức mấy thanh niên của đại đội Song Sơn đều đã ngủ gà ngủ gật hết rồi mà vẫn chưa có ai ra hỏi gì bọn họ cả.
