Trọng Sinh Niên Đại: Vợ Nhỏ Hung Dữ Được Cưng - Chương 1187
Cập nhật lúc: 08/02/2026 14:22
Vì để cho Cẩu Đản ghi tạc trong lòng nên hai người không thèm nói chuyện. Bầu không khí trên quãng đường về nhà trầm mặc quỷ dị.
Lâm Chí Thành gục đầu xuống, thành thành thật thật nhận sai.
"Ông bà nội, con sai rồi."
Lâm Lộc liếc cậu nhóc một cái. Cậu nhóc đen gầy cúi đầu thấp xuống, đầu ngón tay chọc vào nhau. Nhìn trông vô cùng đáng thương.
Dù sao cũng là cháu nội mình, ông nào nỡ lòng dạy dỗ.
"Biết sai là được."
Lâm Lộc dùng tay xoa đèn pin, ánh sáng kia lúc lên lúc xuống giống hệt như tâm tình của Lâm Chí Thành.
Không quan tâm tới tâm tình phức tạp của cậu cháu trai, ông đá quả bóng cao su dạy dỗ con trai cho Lâm Thanh Sơn.
"Lão đại, Chí Thành là con trai của con, dạy dỗ nó như thế nào là chuyện của con, cha và mẹ con mặc kệ."
"... Nuôi bốn anh em mấy đứa trưởng thành là nhiệm vụ của cha mẹ đã hoàn thành rồi." Lâm Lộc nói chuyện vô cùng chính nghĩa.
Mọi người đều nói lão nhi t.ử đại tôn t.ử, lão gia t.ử mệnh căn t.ử. Chẳng phải đúng là như vậy sao?
Để ông dạy dỗ Cẩu Đản, ông thật sự không nỡ lòng nào.
Cẩu Đản là đứa lớn nhất trong bốn đứa nhóc, cũng là đứa chịu khổ nhiều nhất, ông thương còn không kịp làm sao có khả năng phạt nó?
Lâm Thanh Sơn: "..."
Cảm giác chính mình bị đặt trên bếp lửa đốt, Lâm Thanh Sơn ngây ra như phỗng.
Mà trong lòng Lý Tú Lệ thì vô cùng tán thành với Lâm Lộc. Cũng mở miệng nói: "Giống như Đường Đường nói, mẹ và cha con vất vả cả đời cũng đã đến lúc được con cháu nuôi dưỡng gì đó."
"Đám Chí Thành thì mấy người làm cha mẹ như các con phải chịu trách nhiệm, chúng ta mặc kệ."
Nói xong thì lôi kéo Lâm Lộc đi về phía nhà.
"Ông nó này, ngày mai còn phải bắt đầu làm việc đó, đi ngủ nhanh đi."
Lâm Lộc đồng ý: "Đúng đúng, nên đi ngủ sớm một chút."
Trước khi bóng dáng hai người hoàn toàn biến mất, hai người Lâm Thanh Sơn còn nghe thấy cha (ông nội) của bọn họ nói chuyện: "Bà nó à, kia không phải là được con cháu nuôi dưỡng gì đó mà là ngậm kẹo đùa cháu."
Giọng nói biết mất, những người khác nhà họ Lâm đứng trong sân hai mặt nhìn nhau.
Chu Mai giữ c.h.ặ.t t.a.y Lâm Thanh Thủy cười ha hả nói: "Anh cả chị dâu muốn giáo d.ụ.c con trai của mình, chúng ta không hóng hớt nữa, ngày mai gặp."
Theo sau đó kéo Lâm Thanh Thủy chạy vội như bị cái gì đuổi theo. Vào phòng, đang định đóng cửa thì lại thò đầu ra nói một câu: "... Anh cả, chị dâu, hai người đ.á.n.h nhẹ một chút, ngày mai Chí Thành nó còn phải đi học nữa."
Chu Mai bỏ lại một câu qua loa sau đó "rầm" đóng lại cửa.
Lâm Chí Thành: "!!!"
Đầu óc phát ra tín hiệu "nguy hiểm", Lâm Chí Thành lôi kéo tay Ninh Hân Nhu, khó lắm mới làm nũng một lần: "Mẹ, con sai rồi, con không nên thân còn lo chưa xong đã đi làm người tốt việc tốt, mẹ đừng nóng giận..."
Từ lúc ở cửa thôn thì Ninh Hân Nhu đã nghe Lâm Thanh Sơn nói chuyện của con trai, chị vẫn luôn im lặng không nói chuyện, lúc này nghe thấy Lâm Chí Thành nhận sai lầm, Ninh Hân Nhu cười một tiếng.
"Mẹ không tức giận, có cái gì mà tức giận, con có tiền đồ lắm."
Tuy ngữ khí ôn nhu, nhưng mà ôn nhu một cách vô cùng không thích hợp, có loại cảm giác lạnh căm căm. Lâm Chí Thành còn muốn giãy giụa thêm một chút, vừa định nói cái gì...
Ninh Hân Nhu không thèm để ý tới cậu mà xoay người nhìn về phía Lâm Thanh Sơn nói: "Con trai anh tự anh xem sao mà làm đi, em đi về phòng xem Chí Hiên trước."
Nói xong thì xoay người về phòng để lại Lâm Thanh Sơn và Lâm Chí Thành mắt to trừng mắt nhỏ.
Thật lâu sau.
Lâm Chí Thành đưa lưng về phía Lâm Thanh Sơn, dẩu m.ô.n.g lên, quay đầu lại nhỏ giọng nói: "Cha, cha mau đ.á.n.h con một cái đi, đ.á.n.h xong con còn phải đi ngủ nữa."
Lâm Thanh Sơn không nghĩ tới cái việc c.h.ế.t tiệt này xoay một vòng lại vẫn rơi vào tay mình, trong lòng chua xót. Lại nghe lời Lâm Chí Thành nói thì bắt đầu tức giận.
Ông đây rơi vào thế khó xử như vậy là ai làm hại hả?
Lâm Thanh Sơn vô cùng tức giận, nắm Lâm Chí Thành lên, nhẹ giơ bàn tay, bạch bạch bạch tát ở trên m.ô.n.g cậu nhóc. Dù sao cũng là con trai ruột của anh, anh sẽ không ra tay thật sự tàn nhẫn.
Tiếng nói cao v.út: "Biết sai chưa hả?"
