Trọng Sinh Niên Đại: Vợ Nhỏ Hung Dữ Được Cưng - Chương 1250
Cập nhật lúc: 10/02/2026 15:53
Đôi mắt của Tô Kỳ nhìn chằm chằm vào bài báo bình luận văn chương của ' Bình Luận Văn Học ', mu bàn tay lộ rõ cả gân xanh. Một lát sau, anh cố gắng nén giận rồi hỏi: "Cậu có ý tưởng gì?"
Vi Đào hơi hơi mỉm cười, độ cong nơi khóe miệng có chút lạnh lẽo,"Bọn họ có thể viết bình luận văn chương thì chúng ta cũng có thể viết, không thể nào bị tát rồi mà vẫn chịu đựng được!"
Uông Tân Học khẽ liếc nhìn mắt nhìn nụ cười của chủ biên cũ, thân thể nhẹ nhàng run run lên. Có người sắp xui xẻo rồi! Nhớ tới nỗi sợ trước đây khi còn làm việc với chủ biên Vi Đào, trong lòng cậu thầm châm một cây nến cho người gây chuyện nào đó. Sau khi gật gật đầu với hai vị lãnh đạo, Uông Tân Học nhanh ch.óng rời khỏi chiến trường không t.h.u.ố.c s.ú.n.g này.
Tô Kỳ nghe được biện pháp của Vi Đào thì lông mày đang nhíu c.h.ặ.t hơi hơi buông lỏng, nói: "Ăn miếng trả miếng, biện pháp này của cậu không tệ. Cứ như vậy mà làm đi!"
Đầu ngón tay khẽ cọ qua mấy chữ ' không hề có tính văn học ' trên bài bình luận văn chương, cười lạnh lẩm bẩm: "Tính văn học? Cái gì là tính văn học? Tính văn học là do bọn họ định nghĩa à? Những người đó lại còn tranh cãi ầm ĩ lên nữa!"
Tác phẩm của đồng chí Lâm Đường có nội dung cảm động, nội hàm lại phong phú, sao lại không có tính văn học cơ chứ?! Còn nữa, trong mắt anh thì những bài văn có thể khiến độc giả xúc động đều là tác phẩm hay hết. Còn có nói cái gì mà người có tư tưởng sai lệch nữa chứ? Sai lệch cái rắm ấy, chỉ dựa vào một cây b.út mà nói lung tung rồi đội nồi cho người ta. Có một vài người đúng thật là dựa vào thân phận ảo mà hành động quá vô pháp vô thiên!
Vi Đào cười an ủi: "Đừng tức giận, cậu cũng biết những người đó còn đang tranh cãi thì so đo với bọn họ làm cái gì. Bọn họ cũng chỉ biết ghen tị như vậy mà thôi. Doanh số hai mươi vạn quyển sách, tôi có thể tưởng tượng ra những người đó ghen ghét đến tim gan cồn cào như thế nào rồi đấy..."
Tòa soạn Hướng Dương vốn là một tòa soạn hạng hai, nhờ vào thế lực của vài vị cổ đông nên đã nhanh ch.óng tạo ra tên tuổi. Tòa soạn Hướng Dương dần trở nên có tiếng thì chắc chắn sẽ phải động đến ít lợi của vài người, sao bọn họ có thể bình chân như vại mà nhìn được?!
Đương nhiên là Tô Kỳ có biết đến đạo lý này, thế nhưng người bị nhằm vào lại là người trong nhà nên anh không thể nào vui vẻ nổi. Nếu để Doanh Chu biết chuyện này, với cách tính cách bênh vực người mình của tên kia thì ngay cả anh cũng không dám tưởng tượng ra hậu quả của kẻ gây chuyện kia nữa.
Sau khi Vi Đào ra khỏi văn phòng, Tô Kỳ cầm điện thoại lên gọi cho Cố Doanh Chu.
Tút, tút ——
Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng, microphone truyền ra một giọng nam lạnh nhạt: "Alo, ai đấy?"
"Là anh đây." Tô Kỳ cười nói.
Cố Doanh Chu đang bận việc trong xưởng, nghe được giọng nói của anh rể mình thì anh vội buông tài liệu xuống, ánh mắt hiện lên vẻ ngoài ý muốn,"Anh Kỳ, sao giờ này anh lại gọi điện thoại tới đây thế?"
"Muốn gọi thì gọi thôi. Chú thế nào rồi? Công việc vẫn thuận lợi chứ?" Tô Kỳ cười cười hàn huyên.
Cố Doanh Chu nhẹ nhàng nhướng mi,"Cũng không tệ lắm, còn mọi người thì sao?"
"Đều khá tốt, chị gái chú bận công việc còn Tranh Tranh thì đến trường học rồi."
Sau khi hỏi han vài câu thì Tô Kỳ bắt đầu đề cập đến chuyện chính, anh kể cho Cố Doanh Chu nghe về việc ' Bình Luận Văn Học ' công kích tác phẩm của Lâm Đường không có tính văn học.
Ánh mắt của Cố Doanh Chu hơi trầm xuống, giọng nói lạnh lẽo như băng tuyết ngàn năm: "Không thấu đáo, không có tính văn học? Nội dung khiến người đọc có tư tưởng sai lệch?" À, chắc hẳn là những người đó đang nhàn rỗi đến đau trứng đây mà!
