Trọng Sinh Niên Đại: Vợ Nhỏ Hung Dữ Được Cưng - Chương 130
Cập nhật lúc: 07/01/2026 15:12
Vợ hung hãn đến không chịu được làm Vương Đại Ngưu sợ tới mức run cả người, vội vàng buông lỏng tay bà ta ra.
Ngô Xuân Hoa khinh thường mà hừ lạnh một tiếng,"Hừ, không có tiền đồ!" Sau đó đi tìm mấy bà bạn của mình.
Biểu tình của Vương Đại Ngưu ảm đạm trong chớp mắt, ánh sáng nơi đáy mắt bỗng chốc tiêu tán, cả dường như không còn chút tinh thần nào nữa.
Biết mình không thể quản được Ngô Xuân Hoa, Vương Đại Ngưu khẽ thở dài một hơi. Ông nhìn qua sân phơi lúa náo nhiệt một chút rồi ủ rũ quay về nhà.
Tuy trong đại đội Song Sơn có mấy người không nói lý nhưng những người cần mẫn thiện lương, tri ân báo đáp cũng có rất nhiều.
Những người dân trong thôn đều đoàn kết một lòng, cũng tương đối tín nhiệm các cán bộ trong đại đội nên mức độ phối hợp cực kỳ cao.
Hầu hết tất cả mọi người đều thành thật đi xếp hàng đăng ký, chỉ có một vài người phụ nữ bị Ngô Xuân Hoa thuyết phục nên rất nghi ngờ về việc thiến heo, không định đi đăng ký.
Mấy người Lâm Phúc cũng không miễn cưỡng bọn họ. Đất nước dân chủ có nghĩa là lấy ý nguyện của bà con làm chủ, nếu họ đã nói vậy thì các cán bộ cũng không miễn cưỡng.
Lâm Phúc đã giải thích cụ thể cho các xã viên trong đại đội nghe nên phần lớn các xã viên đều đồng ý làm theo, rốt cuộc thì con heo con béo mập kia đang ở ngay trước mắt mà. Thế nhưng cũng có mấy hộ nhà không đồng ý bởi bọn họ lo lắng sẽ xảy ra vấn đề gì đó, càng là do bọn họ cảm thấy heo con nhà mình cũng không tệ nên không cần thiết phải làm điều thừa.
Chờ nhóm xã viên trong đại đội thảo luận xong xuôi thì Lâm Phúc tự mình đi tới chỗ mấy người không muốn thiến heo trong đội, sau khi xác định là bọn họ đã chắc chắn không muốn thiến thì Lâm Phúc nói: "Được, có đồng ý hay không đều là do mọi người quyết định hết! Chúng tôi đã nói rồi, sẽ không miễn cưỡng các đồng chí. Nếu đã không đồng ý thì các vị đến ký tên hoặc ấn dấu tay vào giấy xác nhận không muốn thiến heo này đi." Kẻo sau này lại sinh ra một số chuyện không cần thiết.
Những người này vừa nghe rằng phải ký tên hoặc dấu tay thì đương nhiên là không muốn, lập tức lại nhốn nháo làm ầm ĩ lên.
"... Sao đại đội trưởng nói là không miễn cưỡng cơ mà?"
"Mấy người không miễn cưỡng thì sao lại bắt bọn tôi phải ký vào cái này?"
"Bọn yêm không ký, ai biết ký cái này có thể tổn hại đến lợi ích của bọn tôi hay không chứ."...
Sắc mặt Lâm phúc lập tức trở nên khó coi hẳn đi, ông liếc mắt về phía Ngô Xuân Hoa đang đổ thêm dầu vào lửa một cái rồi lạnh lùng nói: "Mấy người có lợi ích gì để chúng tôi thèm tổn hại? Không phải các đồng chí đồng ý thiến heo bên kia cũng đang ký tên à? Mấy người ầm ĩ cái gì? Nếu đã ở trong đại đội này thì mấy người phải nghe theo lệnh cán bộ, dù là chuyện gì thì cũng phải có giấy tờ đàng hoàng chứ không phải mấy người tùy tiện nói vài câu là có thể làm như ý muốn. Đã làm việc thì tôi phải cần giấy tờ chứng mình, thế thôi. Nếu mấy người không muốn làm theo thủ tục thì tự đi mà tới công xã tìm Nghiêm thư ký cách chức tôi đi."
Đại đội trưởng mắng to khiến người của mấy nhà kia sợ tới mức rụt rụt đầu, nửa ngày sau cũng không dám lên tiếng.
Lời nói của đại đội trưởng bên này truyền tới tai của những xã viên đang xếp hàng đăng ký cách đó không xa, bọn họ đều không nhịn được mà nhìn về phía này. Ngay cả mấy người Lý Kiến Tài cũng bắt đầu đi về phía này khiến mấy hộ gia đình xã viên không muốn thiến heo hoảng hốt trong lòng, vội vàng đi tới bàn làm việc, ai ký tên thì ký tên, ai ấn dấu tay thì nhanh ch.óng ấn dấu tay. Một câu cũng không dám nói thêm nữa.
Phải gọi là cực kỳ hợp tác!!
Không ngoan ngoãn cũng không được à. Bọn họ nhiều nhất là chỉ dám múa mép khua môi, nếu thực sự chọc giận đại đội trưởng và các cán bộ đại đội thì sẽ tổn thất đến lợi ích của mình mất.
