Trọng Sinh Niên Đại: Vợ Nhỏ Hung Dữ Được Cưng - Chương 1370
Cập nhật lúc: 27/02/2026 15:14
"Đúng vậy, là chồng sắp cưới." Mẹ của Vương Phương vỗ vỗ miệng mình, lại nghĩ đến đám dưa vẹo táo nứt mà bà mối giới thiệu cho con gái mình, trong lòng bà ấy muốn c.h.ử.i ầm lên: "Nếu Tiểu Phương nhà tôi có thể tìm được người yêu, không cần phải ưu tú như đồng chí Cố, chỉ cần bằng một phần mười của đồng chí Cố là được rồi."
Theo lý mà nói, trong đại đội bây giờ có nhà máy sản xuất tương thì chuyện hôn nhân của các chàng trai, cô gái trong thôn nên dễ tìm hơn chứ, nhưng mà tất cả đều trái ngược với những gì mà mọi người nghĩ. .
Người trong huyện đa phần đều coi thường những người ở nông thôn.
Các mối hôn nhân do các đại đội khác giới thiệu lại không hợp, chuyện này thì không nhắc đến làm gì, nhưng lại còn có người có mục đích khác.
Những chuyện nhỏ trong thôn chỉ cần nửa ngày đã có thể lan truyền khắp thôn rồi.
Chuyện của nhà họ Vương mọi người đều biết hết.
Nghe những lời phàn nàn của mẹ Vương Phương, mọi người đều nói lời an ủi.
"Cứ từ từ rồi tính, chúng ta không phải vội, mọi người đều thà rằng chậm rãi tìm người yêu cho con cái, cũng không thể tống con gái vào hố lửa được."
"Tôi nói này, cô gái trong đại đội chúng ta không phải lo chuyện hôn nhân! Việc tìm người yêu giống như đi mua giày vậy, nếu giày không vừa chân thì chân sẽ bị đau đấy."
Mẹ của Vương Phương mỉm cười nói: "Bà nói có lý, tôi không vội, dù sao thì Tiểu Phương vẫn còn nhỏ."
"Vẫn là bà sáng suốt." Lưu Đại Muội khen ngợi, sau đó lại nhắc đến chuyện tầm phào của nhà họ Lưu: "Mọi người đã nghe nói chuyện của nhà họ Lưu chưa?"
Tất cả mọi người phụ nữ trong thôn đều biết bà ta thích kể chuyện về người trong gia đình nhà mình, vì vậy họ cũng không cảm thấy ngạc nhiên khi bà ta kể về chuyện của nhà họ Lưu.
Chỉ là không nói ra mà thôi.
Lưu Đại Muội không quan tâm đến sự im lặng của mấy người họ, bà ta cẩn thận nhìn xung quanh, nhỏ giọng nói: "Nghe nói Lưu Kiều Kiều sắp đính hôn!"
Mọi người đều không cảm thấy ngạc nhiên chút nào, vì vậy mí mắt cũng không chớp.
Mấy ngày nay nhà họ Lưu đã có mấy bà mối đi ra đi vào, chuyện nên biết đều đã biết cả rồi.
Lưu Đại Muội không lịch sự trợn trắng mắt, nói ra tin tức độc quyền mà chỉ bà ta biết.
"Mọi người cứ đợi đấy, đại đội rất nhanh sẽ có chuyện vui, mấy người chắc chắn sẽ không ngờ được..."
Vẻ mặt của bà ta tỏ ra bí ẩn, chỉ cần nói một câu đã khiến bầu không khí trở nên sinh động.
Mọi người đã quen với giọng điệu nói chuyện của bà ta, nhưng lúc này vẫn bị bà ta gợi ra sự tò mò.
Mẹ của Vương Phương cũng không thể tập trung chọc lót giày nữa, hỏi: "Đây là thật à? Với nhà nào thế?"
Những người phụ nữ khác cũng tỏ ra hứng thú, tò mò nhìn về phía bà ta.
Lưu Đại Muội vô cùng hài lòng nói: "Tôi nghe nói nhà trai là công nhân đang làm việc trong nhà máy sản xuất thịt..."
Thúy Phương: "Nhà máy sản xuất thịt! Khá tốt mà."
"Tốt gì mà tốt." Lưu Đại Muội trợn mắt khinh thường nói: "Mấy người thì biết cái gì."
Quan Ái Cúc, vợ của Tề Đại Phát cũng bị bà ta gợi lên sự tò mò, nói: "Chúng tôi không biết, nhưng không phát bà biết sao, nếu biết cái gì thì nói ra đi, đừng có giấu giấu diếm như vậy."
Thật sự rất khó chịu, luôn bắt chước mấy tên đàn ông thô lỗ đó.
Lưu Đại Muộn rất thích nhìn dáng vẻ ầm ĩ tò mò này của mọi người, trong lòng bà ta có một tia thỏa mãn kỳ lạ.
Sau khi đã thỏa mãn đủ rồi, bà ta mới nói: "Người mà Lưu Kiều Kiều muốn kết hôn có điều kiện không tệ, nhưng cậu thanh niên đó là người thọt."
"Cái gì? Người thọt?" Mọi người lập tức hét lên, nhưng trong lòng lại không cảm thấy ngạc nhiên.
Lưu Kiều Kiều là một cô gái nông thôn bình thường, không có việc làm cũng không có kỹ năng gì, ngoại hình cũng chỉ thuộc dạng bình thường.
Nếu muốn làm con dâu trong huyện thì tất nhiên phải từ bỏ một thứ gì đó.
Mặc dù người nhà quê không có văn hóa gì, nhưng họ cũng biết rằng trên đời này không có có bữa cơm nào miễn phí cả.
Lưu Đại Muội gật đầu nói: "Đúng vậy, chính tai tôi nghe thấy họ nói vậy, Lưu Kiều Kiều đang nằm khóc ở nhà, con bé không muốn lấy người đó..."
Quan Ái Cúc hỏi: "Vậy mẹ con bé nghĩ sao?"
Mũi của Lưu Đại Muội khẽ hừ nhẹ một cái.
"Tất nhiên là đồng ý."
