Trọng Sinh Niên Đại: Vợ Nhỏ Hung Dữ Được Cưng - Chương 1430
Cập nhật lúc: 27/02/2026 17:28
Cố Doanh Chu bất đắc dĩ giật giật khoé miệng, dự định lúc nào quay về sẽ nói lại chuyện này với Lâm Đường.
Hai cha con nhà họ Cố cũng không nói gì, Nguyễn Thư cũng không quan tâm lắm, đi đến bên cạnh em dâu thứ hai.
"Em dâu, em cảm thấy thịt khô mà Đường Đường nhà chị làm có ngon không?"
Mai Uyển cũng đã nếm thử, không cách nào có thể phủ nhận rằng món thịt khô này không ngon.
Chỉ là bà ta không muốn thừa nhận điều này.
"... Cũng bình thường thôi."
Vẻ mặt của Nguyễn Thư tràn đầy kinh ngạc, bà ấy chê miệng lại nói: "Hả? Cũng bình thường? Vậy có vẻ như tay nghề nấu nướng của người yêu Dương Huy càng tốt hơn, nghe em nói như vậy, chị đang rất mong chờ đến ngày đó đấy..."
Vẻ mặt của Mao Uyển cứng lại.
Mong chờ cái gì, người yêu của Dương Huy chân tay vụng về, không biết nấu ăn, ngay cả nước còn không biết đun!
"Haha, người yêu của Dương Huy bị người nhà chiều chuộng từ bé nên chưa bao giờ vào bếp, chị dâu cũng đừng trách móc con bé."
Ngụ ý chính là con dâu của bà ta có gia cảnh tốt, sẽ không phải làm những việc của giúp việc nên làm.
"À-!" Nguyễn Thư kéo dài âm nói "A" một tiếng, vẻ mặt tràn đầy sự thông cảm nói: "Nói như vậy thì sau này e là em dâu phải vất vả hơn một chút rồi."
Sắc mặt Mao Uyển càng ngày càng khó coi.
Ngay cả ấn tượng với cô con dâu tương lai cũng bị giảm đi rất nhiều.
Trong lòng Nguyễn Thư vô cùng sảng khoái.
Mối thù người phụ nữ này lần trước nói xấu Đường Đường, bà coi như đã trả lại rồi...
Thoải mái!!
Ông nội Cố chỉ coi như không nhìn thấy cảnh này, đứng dậy, nhìn về phía Cố Doanh Chu nói,"Doanh Chu, sau khi thu dọn đồ đạc xong thì đi đến thư phòng."
Nói xong, ông ấy đi về phòng mình, Cố Vũ vội vàng chạy theo chăm sóc cho ông ấy.
Hành lý của Cố Doanh Chu gần như đã sắp xếp xong, anh lấy hết đồ ăn ra ngoài, sau đó bảo Cố T.ử Bình xách về phòng cho mình.
Sau khi tắm rửa xong, anh đi vào thư phòng.
Trong thư phòng trống trải hơn trước nhiều, những quyển sách độc quyền và bình hoa quý giá, ... đều đã được cất đi, bây giờ trong phòng chỉ còn lại những thứ có thể mang ra đọc.
"Ông nội." Cố Doanh Chu đi vào thư phòng.
Cố Luật đã thay một bộ quần áo mới, sắc mặt hồng hào, trông trạng thái đã ổn hơn so với trước khi bị thương nhiều.
"Đến đây ngồi trước rồi nói."
Cố Doanh Chu ngồi xuống, đợi ông nội nói chuyện.
Anh cho rằng ông nội sẽ hỏi về viên t.h.u.ố.c phục sinh kia, nhưng mà lại không phải vậy.
"Doanh Chu, tình hình của ông bà ngoại con thế nào rồi?" Cố Luật hỏi thăm.
Hai mắt Cố Doanh Chu có chút suy tư, sau đó trả lời nói: "Tình hình Thượng Hải đang vô cùng hỗn loạn, con đã đặt 2 vé tàu đi huyện An Bình, để cho ông bà ngoại đến đó tránh né tai nạn."
Cố Luật gật đầu, giọng điệu khen ngợi.
"Làm tốt lắm! Ông e là sóng gió ở Thượng Hải còn lâu mới kết thúc, hiểu được buông bỏ đúng lúc mới là lựa chọn chính xác."
Nhận được lời khen ngợi của ông nội nhưng Cố Doanh Chu cũng không mấy là vui vẻ, chỉ gật đầu một cái, vẻ mặt vẫn lạnh lùng như cũ.
