Trọng Sinh Niên Đại: Vợ Nhỏ Hung Dữ Được Cưng - Chương 1440
Cập nhật lúc: 27/02/2026 17:30
Lâm Đường cũng không thèm quay đầu vừa chăm chú nhìn trò hay, vừa lẩm bẩm nói.
"Con rể mới mà tớ nói chính là con rể mới đến của nhà họ, cậu bắt bẻ câu chữ của mình làm gì, không thì cậu cũng đừng làm kế toán nữa, đến nhà máy sắt thép làm công nhân biện luận đi."
Đường Giai Thụy: "..."
"Con rể nhà họ Lưu sao không đứng lên một chút vậy, chẳng lẽ đúng như lời của các thím trong thôn đã kể rằng chân của người thanh niên này bị thọt là sự thật?!"
"Khuôn mặt của cô dâu cũng không thèm nở nụ cười, đây thật là hôn lễ à, sao mình lại cảm thấy nó giống như cô dâu đang bị người đẩy ra mở cửa bán hàng thế..."
"Vẻ mặt của Lưu Quốc Huy cũng thật quá nịnh nọt rồi, anh ta chỉ nói chuyện với em rể mới, ngoài ra không thèm để ý đến ai cả, hám lợi, quá thực là quá hợm hĩnh!"...
Đường Giai Thụy không cần nhìn, chỉ cần nghe lời kể trực tiếp hiện trường của Lâm Đường là có thể biết cảnh tượng trong sân nhà họ Lưu như thế nào rồi.
Nhìn dáng vẻ hớn hở của cô, hai mắt sáng ngời, khóe miệng của người thiếu niên có chút giật giật, sau đó bật cười thành tiếng.
Bên tai truyền đến tiếng cười trong sáng dễ nghe, lúc Lâm Đường quay lại, thì nhìn thấy nụ cười như trăm hoa đua nở trên khuôn mặt của Đường Giai Thụy.
Cô có chút kinh ngạc, cũng cười nói: "Cậu đang cười gì thế?"
Ý cười trên khuôn mặt của Đường Giai Thụy không thay đổi, chỉ lắc đầu nói: "Không có chuyện gì."... Nhớ đến những chuyện trước kia.
Khi đó hai người họ vô tư không sầu lo, mỗi ngày đều tràn đầy hy vọng.
"Ừ." Lâm Đường cũng không để ý lắm, ánh mắt lại nhìn về phía sân nhà họ Lưu.
Thời buổi bấy giờ, lễ cưới thường rất thô sơ đơn giản.
Nếu như nhà trai cũng không tỏ vẻ gì thì buổi lễ đó còn tồi tệ hơn.
Hôn lễ nhà họ Lưu cũng không thú vị náo nhiệt bao nhiêu nhưng Lâm Đường lại có thể vô cùng thích thú ngắm nhìn, ai khiến cô quá nhàm chán chứ.
Trong thôn có hoạt động náo nhiệt, vì vậy trên đường cũng không có mấy người đi lại.
Cậu thiếu niên đứng trên gò đất, thỉnh thoảng lại quay đầu nhìn về phía đường cái coi như để giải tỏa sự nhàm chán.
Cái gáy của cô gái đó quay về phía đường cái, đôi mặt nhìn về phía trong, cho dù cô không quay đầu lại thì anh ấy cũng có thể nhìn thấy rõ ràng tâm trạng thích thú chia sẻ chuyện hay đang tràn ngập xung quanh cô.
Chưa kể cô còn luôn nói lảm nhảm.
"Hôn lễ này không phải rất thú vị à, trên mặt của chú rể và cô dâu đều không có lấy một nụ cười, nhìn qua có chút ỉu xìu, đợi khi nào tớ kết hôn..."
Lúc Cố Doanh Chu đến đây thì nhìn thấy cái gáy mượt mà của vợ sắp cưới.
Chờ nghe được những lời thì thầm về mong đợi của cô gái nhỏ về đám cưới của hai người, anh đặt tay lên môi, ngăn lại lời nói của Đường Giai Thụy.
Người thanh niên đứng ở dưới gò đất, đôi mắt sâu thẳm mang theo ý cười của anh chăm chú nhìn Lâm Đường, trong mắt hiện lên sự dịu dàng và nhớ nhung.
Đường Giai Thụy mỉm cười, lặng lẽ nhảy xuống khỏi gò đất, vẫy tay với Cố Doanh Chu rồi xoay người rời đi, rất thức thời để lại không gian riêng tư cho hai người họ.
Lâm Đường nói một hồi lâu cũng không nghe thấy tiếng trả lời, tâm trạng muốn chia sẻ cũng giảm một nửa, không vui nói: "Đường Tiểu Thụy, sao cậu không nói gì thế?"
Nói xong quay đầu nhìn lại.
Không nhìn thấy Đường Giai Thụy, nhưng thật ra lại nhìn thấy Cố Doanh Chu.
Ánh mắt cô toả sáng, không thèm nhìn xem trò hay nữa, cô gạt cành cây sang một bên, xoay người nhảy xuống gò đất.
Cố Doanh Chu giật mình, ném hành lý ra, chạy đến ôm lấy cô gái nhỏ.
"Chu Chu, anh đã về rồi à, anh về lúc nào vậy, em nhớ anh lắm, đã nói cùng lắm là một tháng, nhưng bây giờ đã qua ba tháng rồi..." Lâm Đường lẩm bẩm, tỏ vẻ sự không vui nho nhỏ của mình.
Nhìn Đường Đường không nói không rằng nhảy từ trên gò đất xuống, vẻ mặt của Cố Doanh Chu cứng đờ, anh đang muốn mở miệng dạy dỗ cô mấy câu.
