Trọng Sinh Niên Đại: Vợ Nhỏ Hung Dữ Được Cưng - Chương 1475
Cập nhật lúc: 27/02/2026 19:33
Anh ấy hiểu được suy nghĩ trong lòng của Quách Thiếu Hoa và nhóm người đó...
Cũng giống như những người giàu lên chỉ sau một đêm vậy, họ điên cuồng mua sắm, hận không thể tuyên bố với cả thế giới rằng bọn họ có tiền.
Mặc dù cũng có chỗ không giống nhau nhưng bản chất không khác nhau là mấy.
Quách Thiếu Hoa bọn họ sẽ ăn thịt người!
Lâm Đường nâng khuôn mặt nhỏ nhắn nói: "Em còn cho rằng là bởi vì em chứ, hóa ra không phải à - "
Cô khẽ cúi đầu, hàng mi dài khẽ rung lên, giống như có thể chạm đến trái tim của người nào đó, để lại một cảm giác tê dại.
Cố Doanh Chu hôn nhẹ lên khuôn mặt ửng hồng của vợ sắp cưới, khẽ cười nói: "Đúng vậy."
Lâm Đường giả vờ không hiểu hỏi: "Làm sao vậy?"
Ngón tay thon dài như ngọc của người thanh niên nhẹ nhàng bóp ch.óp mũi của cô gái nhỏ, trong giọng nói mang theo ý cười: "Em cố ý?"
"Đúng vậy đấy, anh có thể làm gì được em nào?" Lâm Đường vô cùng đúng lý hợp tình nói.
Cố Doanh Chu bất đắc dĩ nói: "Anh có thể làm gì được em chứ, anh tất nhiên đối với cô tựa như châu như ngọc."
Lâm Đường tràn đầy tươi cười, nắm lấy ngón tay anh nói: "Em thích nghe những lời này."
-
Nhà họ Cảnh.
Cảnh Đình đọc xong bức thư do Cảnh Trạch gửi đến, trong mắt dường như dâng trào sóng to gió lớn, hồi lâu mới có thể bình tĩnh được.
Sau một lâu ông ấy cũng không nói một lời...
Giọng nói của Cảnh Dật có chút sốt ruột.
"Anh cả, anh thật sự không định nhận lại Đường Đường sao? Đó là con gái ruột của anh đấy, đứa con gái mà năm đó anh vẫn luôn chờ mong đấy, cứ thế để con bé ở lại đấy sao?"
Hơn nữa, con cái nhà họ Cảnh sao có thể đặt ở bên ngoài được?!
Đôi mắt lạnh lùng trầm tĩnh của Cảnh Đình khẽ híp lại: "Nhận lại như thế nào? Bây giờ nhà họ Cảnh đang trở thành mục tiêu chỉ trích của công chúng, anh và em chỉ đi ra ngoài thôi cũng đã bị mọi người nhìn chằm chằm, nói gì đến chuyện nhận người thân?!"
Giọng nói của ông ấy lạnh như băng, trong đó mang theo chút không vui.
Cảnh Dật vừa nghĩ một chút, trong lòng nhất thời cảm thấy có chút chán nản, tựa đầu vào sô pha, không biết đang suy nghĩ gì.
"Không nhận lại cũng tốt, nghe A Trạch và Từ Từ nói Đường Đường ở nhà họ Lâm rất hạnh phúc, chị dâu em không xứng đáng làm mẹ ruột của Đường Đường..."
Ông ấy còn chưa kịp nói xong thì Cảnh Đình đã ngắt lời của ông ấy: "Trác Tĩnh không phải chị dâu của em!"
Cảnh Dật vội vàng đ.á.n.h miệng mình một cái, nhìn vẻ mặt của anh trai, nhưng cũng không nhìn ra cảm xúc gì.
"Đúng đúng vậy, em quên mất, là đồng chí Trác!"
Nghĩ đến vài ngày trước ông ấy nghe được bí thư nói Trác Tĩnh lại kết hôn rồi, gả đến một gia đình nhân lúc hỗn loạn từ từ phát triển, ánh mắt của ông ấy sâu thẳm.
"Sự quật khởi của nhà họ Khuất thật lớn mạnh đấy!"
Ha!
Nụ cười của Cảnh Đình tràn đầy khinh thường nói: "Cũng chỉ là đang dệt hoa trên gấm thôi, lửa cháy đổ thêm dầu, dấu hiệu mục nát đã là việc đã được định đoạt từ trước. Chỉ vài ngày nữa thôi, em cứ nhìn xem đi."
"Anh cả nói đúng lắm." Trên khuôn mặt của Cảnh Dật nở nụ cười đầy tính toán.
Chuyện dẫm lên các thế lực khác nhau để nắm quyền của nhà họ Khuất từ lâu đã trở thành cái gai trong mắt của rất nhiều người rồi, vậy mà lại có người chẳng ai hay biết, chị dâu cũ của ông ấy vẫn còn kết hôn với người nhà đó, thật sự là ngu không để đâu cho hết.
Mấy năm nay được cưng chiều ở trong nhà họ Cảnh, thật sự đã nuôi đến mức không có đầu óc gì cả!
Tuy nhiên, chị dâu cũ cũng chỉ là chị dâu cũ mà thôi...
Dù bà ta có xảy ra chuyện gì đi chăng nữa thì cũng là việc của nhà họ Trác, mong là đến lúc đó bọn họ sẽ không khóc.
"Anh cả, đợi nhà họ Cảnh vượt qua kiếp nạn này, anh sẽ đi gặp Đường Đường chứ?"
Biểu cảm trên mặt của Cảnh Đình hơi sững lại.
Đôi mắt luôn sâu thẳm của ông ấy lộ ra một chút bối rối.
Đầu óc cũng giống như bị mắc kẹt vậy.
"... Anh không biết nữa."
