Trọng Sinh Niên Đại: Vợ Nhỏ Hung Dữ Được Cưng - Chương 1510
Cập nhật lúc: 12/03/2026 20:02
Cô ấy chỉ uống một chút rượu, đứng ngoài này lâu như vậy rồi mùi rượu cũng biến mất gần hết.
Nhiệt độ bên ngoài rất thấp, màu đỏ ở trên mặt cô ấy cũng tan đi nhiều rồi.
Vì vậy Cảnh Trạch cũng không nhận ra Cảnh Nhiễm uống nhầm một hớp rượu, chiến cho đầu óc bị choáng váng.
"Hóng gió gì chứ, cũng không sợ khiến mặt bị đông cứng lại, được rồi, đứng dậy đi vào cùng anh."
Cảnh Nhiễm lập tức bật dậy từ trên ghế đá, bởi vì ngồi dậy quá nhanh, bàn tay vô vô thức muốn tìm cái gì để nắm lấy.
Cô ấy nắm lấy quần áo của người thanh niên trước mặt.
Theo quán tính khiến cô ấy ngã vào trong lòng của Hình Trăn.
Bỗng nhiên bị một cơ thể thơm tho mềm mại chui vào lòng, Hình Trăn có chút sững sờ, ngay lập tức vươn tay đỡ ngồi dậy.
Sau đó ánh mắt anh ấy đột nhiên sâu thẳm.
Cảnh Trạch nhìn thấy cảnh này thì lông mày khẽ giật giật mấy cái.
Vội vàng đi đến đỡ lấy Cảnh Nhiễm.
"Nhiễm Nhiễm, em sao thế, có phải chân bị sao không?" Anh ấy tạm thời không để ý đến t.a.i n.ạ.n ngoài ý muốn vừa rồi, quan tâm hỏi Cảnh Nhiễm.
Cảnh Nhiễm lắc đầu nói: "Không sao ạ, em chỉ thấy hơi choáng."
Cảnh Trạch sờ trán em gái, hỏi: "Sao lại thấy choáng? Em không sao chứ?"
"Không sao, không có chuyện gì cả, một chút chuyện cũng không có."
Cảnh Trạch nghe vậy thì yên tâm hơn nhiều, tâm trạng có chút phức tạp nói cảm ơn với Hình Trăn, sau đó dẫn Cảnh Nhiễm quay lại nhà họ Lâm.
Đi được mấy bước, Cảnh Nhiễm phản ứng có hơi chậm chạp quay đầu lại, nhìn thấy người đàn ông vẫn đứng ở nơi đấy, đôi mắt sắc bén đầy chuyên chú, đột nhiên cảm thấy rất đẹp.
Cô ấy khẽ mỉm cười.
Hình Trăn chỉ cảm thấy một nụ cười trong sáng đập vào mặt, khái niệm anh ấy vui vẻ nhếch lên, nét mặt có chút dịu dàng.
Đúng lúc này, có một người trẻ tuổi từ xa chạy đến.
Váng mỡ trên miệng cũng không kịp lau.
"Đội trưởng, sao anh vẫn đứng đây thế, nhanh đi ăn cơm thôi."
Hình Trăn: "Ừm."
Người đàn ông kia nhạy bén cảm nhận được tâm trạng của lão đại mình rất tốt, bèn hỏi: "Đội trưởng, khi nào chúng ta trở về?"
"Đợi thêm hai ngày nữa."
Câu trả lời cụ thể như vậy? Người kia trợn tròn mắt, hỏi nhỏ: "Đội trưởng, tâm trạng của anh rất tốt sao?"
Hình Trăn nhướng mày.
Tâm trạng rất tốt?
Anh ấy sao?!
Thật hiếm có.
Chưng 697:
Sau khi ở lại đại đội Song Sơn để xử lý hết các công việc khác của hôn lễ, thấy rằng chỗ này cũng không còn việc gì nữa, Hình Trăn cùng với Hạ Vân Tụ và những người khác liền trở về trong huyện.
Đám cưới ở nhà họ Cố cũng được tổ chức vô cùng linh đình.
Nhìn cặp vợ chồng mới cưới, một thanh niên trẻ tuổi đều hò hết muốn nháo động phòng.
Vui đùa thì cứ vui đùa, nhưng vẫn biết đúng mực.
Nhiều nhất là chỉ yêu cầu cho Cố Doanh Chu đọc lại bản cam kết một lần nữa, chính là tờ giấy cam đoan mà anh ấy đã viết cho gia đình nhà họ Lâm.
Cố Doanh Chu cũng không để ý lắm, nhìn về phía Lâm Đường, dùng giọng nói trầm thấp của mình đọc lại một lần nữa.
Ánh mắt Lâm Đường nhìn chăm chú vào anh ấy, trên mặt nở nụ cười ngọt ngào.
Sự ngọt ngào đó khiến những người đứng bên cạnh họ cảm thấy vô cùng vui vẻ, những người đứng xem không khỏi nó nụ cười xấu xa.
Ánh mắt của Lâm Hiểu Tĩnh và Phương Tiểu Vân tràn đầy hâm mộ.
"Thật hạnh phúc!" Phương Tiểu Vân nói.
Cô bạn thân năm đó vô cùng cố gắng cuối cùng đã kết hôn.
Gả cho người thanh niên mà cô ấy yêu nhất...
Đường Đường, cậu phải hạnh phúc cả đời này nhé.
Lâm Hiểu Tĩnh nhìn Lâm Đường, nụ cười trên mặt càng rạng rỡ hơn.
"Đúng vậy, thật là tốt, Đường Đường đã từng nói với mình rằng cho dù đi đến bước nào, đều phải tin rằng hi vọng sẽ mãi mãi tồn tại, trước đây mình không tin điều đó, nhưng bây giờ mình đã tin rồi."
Mọi người chính là sống nhờ vào những hy vọng này đến hy vọng khác.
Phương Tiểu Vân: "Những lời nói của Đường Đường luôn luôn khiến người ta nhớ mãi, sau này sẽ tốt hơn nữa."
Lâm Hiểu Tĩnh gật đầu.
Còn chưa kịp nói thêm gì thì Mộc Sinh đã đi đến bên cạnh cô ấy.
"Cũng muộn rồi, anh đưa em về nhà?"
Lâm Hiểu Tĩnh thấy những người khác cũng chuẩn bị đi về rồi, nói: "Đi thôi, nếu không đi nhanh, chúng ta sẽ bị Doanh Chu đuổi ra khỏi nhà mất."
