Trọng Sinh Niên Đại: Vợ Nhỏ Hung Dữ Được Cưng - Chương 155
Cập nhật lúc: 08/01/2026 15:13
"Hai ông bà Lâm, hiện tại ông không giống như trước nữa rồi, còn có cả t.h.u.ố.c lá tốt để hút, thường xuyên được ăn thịt. Hiện tại thậm chí còn được ăn thịt và bánh bao của tiệm cơm quốc doanh, tôi thấy nhà ông sống càng ngày càng tốt đó." Có người nuốt nước miếng nói.
"Đúng vậy! Nhà họ Lâm đúng là sống tốt hơn trước kia nhiều..."
"Ông bà Lâm, có biện pháp làm giàu đừng quên kéo đại đội theo một phen nhé, mấy thế hệ trước mọi người đều là người một nhà đó!"
"Tôi cũng không phải chỉ nhớ tới chỗ tốt, cho tôi một con đường thôi cũng được..."...
Lâm Lộc được những người xung quanh nâng đỡ, cả người chỉ có một cảm giác, đó là thoải mái.
"Được, nếu mà có chuyện gì tốt đương nhiên là không quên các người. Thiến heo không phải đều nghĩ tới mọi người đó sao? Thế nào? Heo lớn lên trông rất khỏe mạnh đúng không?"
Đây vẫn là lần đầu tiên ông được hoan nghênh như vậy, đều là nhờ phúc của Đường Đường đó!
Xã viên trong đại đội nhớ tới con heo to mọng trong nhà, cao hứng tới mức miệng sắp toạc tới tận mang tai rồi. Phải gọi là gió xuân phơi phới.
"Ông Lâm vô cùng trượng nghĩa, ông thật đúng là điển hình dẫn dắt xã viên trong đội cùng phát triển. Cuối năm nay bình chọn hộ gia đình văn hóa, chắc chắn nhà ông phải được đó!"
"Đúng vậy đúng vậy, nói đến nuôi heo, ông Lâm, tôi phải cảm ơn nhà ông. Heo nhà tôi lớn lên vô cùng khỏe mạnh, chân heo vô cùng nhanh nhẹn, còn có cái bụng mỡ kia, ngoan ngoãn vô cùng! Cứ như vậy mà lớn lên, tôi nói cho mọi người nghe, cuối năm chúng ta kiếm kha khá đó!"
Người nói chuyện là một ông lão gầy guộc. Từ khi nuôi heo, đó là thời thời khắc khắc treo con heo bên cửa miệng, đi tới chỗ nào cũng sẽ nói hai câu.
"Ai, ông Quách, tôi kiến nghị ông tới nhà ông Lâm với nhà Kiến Tài xem heo, đó mới gọi là béo. Lúc đi núng nính run rẩy, còn béo hơn lần trước nhìn thấy, nhìn chỗ thịt trên bụng đong đưa kia..." Tề... chậc chậc, vô cùng hâm mộ mà nói.
Cũng không biết hai nhà đó nuôi heo ra sao? Còn lớn hơn một vòng so với heo nhà ông ta.
Nhà Tề Quá Độ ở khá gần nhà họ Lâm. Người nhà quê thường thường hay đứng ở bên tường hóng chuyện hàng xóm, nên thường xuyên nhìn thấy.
Lão Quách ai ôi một tiếng, nhìn chằm chằm Lâm Lộc: "Lão Lâm, lời Quá Độ nói là sự thật? Nhà ông cho heo ăn gì vậy?"
Những người khác cũng nhọc lòng đồ trong nhà, đôi mắt của các xã viên ngóng trông việc nuôi heo mà kiếm được một số tiền phát sáng mà nhìn ông.
Đúng lúc này, tiếng còi tan tầm vang lên.
Mọi người cũng không quan tâm tới chút công điểm ít ỏi này, cầm lấy nông cụ đi theo bên cạnh Lâm Lộc, một lòng muốn học hỏi kinh nghiệm.
Bên kia ba anh em nhà họ Lâm đã sớm cầm hộp cơm về nhà rồi.
Lâm Lộc cũng không cố tình lừa gạt làm gì, một đường nói chuyện cùng với mấy người đàn ông trong thôn, từ duy trì chuồng heo sạch sẽ thông thoáng tới một ngày cho ăn mấy bữa, lại tới cho ăn thứ gì...
Nhóm xã viên nghe xong vô cùng sửng sốt.
A, cho heo ăn còn phải chú ý những cái này ư? Trách không được Quá Độ nói heo nhà họ Lâm béo tốt.
Nghe người ta nói làm sao kìa, con bé Lâm Đường kia còn làm thức ăn chăn nuôi chuyên cho heo ăn nữa. Cô con gái út này nhà họ Lâm thật đúng là lợi hại mà.
Cũng chỉ mấy bà thím lắm chuyện đó mới nói học sách vô dụng, bọn họ thấy đọc sách cũng vô cùng hữu dụng đấy chứ.
Nếu không phải học sinh cao trung, Lâm Đường còn có thể làm công nhân, nếu không phải từng đi học ở trong huyện, Lâm Đường sao có thể biết được những kiến thức nuôi heo này?
Những kẻ lỗ mãng trong thôn sao mà biết được? Sao những bà thím chỉ biết cãi cọ với những người khác trong thôn sao mà biết? Trong lòng những người này bắt đầu nâng Lâm Đường cao lên, hoàn toàn quên trong đại đội còn có học sinh trung học khác.
Sau khi Lâm Đường về tới nhà, rửa mặt rồi về phòng.
