Trọng Sinh Niên Đại: Vợ Nhỏ Hung Dữ Được Cưng - Chương 1574
Cập nhật lúc: 12/03/2026 20:09
Chu Mai không làm gì được thằng nhóc này, nghĩ đến điểm số không dám đưa ra cho người khác nhìn của nó, cô ấy tuyệt vọng nhắm mắt lại.
"Được rồi, chỉ cần học hết trung học phổ thông."
Lâm Chí Minh vui vẻ nhảy cẫng lên nói: "Vậy là chúng ta thỏa thuận xong rồi nhé."
Cảm giác chán ghét học tập có thể nói là vô cùng nghiêm trọng.
Khóe miệng của Chu Mai giật giật, ném chổi xuống, mắng: "Sao có thể ngốc như vậy chứ."
Lâm Chí Minh nói thầm nói: "Nghe nói con trai thường giống mẹ, con không thông minh có lẽ là do giống mẹ..."
Những lời này thằng bé nói rất nhỏ, Chu Mai không nghe thấy nhưng cô ấy cảm nhận được những lời thằng bé này đang nói nhất định không phải lời hay gì cả, trừng mắt hỏi: "Con nói cái gì?"
"... Con có nói gì đâu." Lâm Chí Minh thành thật trả lời.
Sau khi trò hề này kết thúc, cả gia đình Lâm Đường mới bước vào nhà.
Nhìn thấy Cố Mộ Cảnh và Cố Mộ Lâm, Lâm Chí Thành từ dưới mái hiên lao ra, vẻ mặt vui vẻ nói: "Cô nhoe, dượng nhỏ, A Cảnh, A Lâm, mọi người về rồi à."
Hai đứa nhóc nhà họ Cố ngoan ngoãn lên tiếng chào hỏi mọi người.
Chu Mai yêu thích nói: "Ôi chao, mọi người đều đến rồi à, mấy đứa ngồi chơi đi, để chị đi rót nước."
Không đợi mọi người trả lời, cô ấy đã xoay người chạy đến phòng bếp.
Nhìn thấy bố mẹ không ở nhà, Lâm Đường hỏi Lâm Chí Thành: "Ông bà nội của con đâu rồi?"
"Cháu trai thứ hai của thím Hồng Hoa đầy tháng, ông nội và bà nội đã sang đấy giúp đỡ rồi ạ."
"Thật sao." Lâm Đường thực sự không biết chuyện này.
"Ông bà nội nói cô nhỏ rất bận, cho nên không nói cho cô nhỏ biết chuyện này." Lâm Chí Thành giải thích.
Vài năm trở lại đây, những đứa trẻ nhà họ Lâm đã cao lớn hơn rất nhiều.
Điều kiện nhà họ Lâm rất tốt, cho nên Lâm Chí Thành và Lâm Chí Minh đều cao hơn 1 mét 7.
Lâm Chí Hiên nhỏ hơn hai tuổi, nhưng cũng đã cao hơn 1 mét 6.
Lâm Phỉ cũng đã trưởng thành thành một cô gái nhỏ xinh xắn.
Bốn anh em Lâm Chí Thành đặc biệt thích chơi đùa với anh em Cố Mộ Cảnh và Cố Mộ Lâm.
Lâm Phỉ ngồi xổm trước mặt của hai cái bánh bao nhỏ, xoa xoa khuôn mặt tròn trịa của chúng nói: "A Cảnh và A Lâm cuối cùng về rồi, có nhớ chị Phỉ Nhi không nào?"
Miệng của Cố Mộ Lâm rất ngọt, lập tức nói: "Em rất nhớ chị, mỗi ngày đều nhớ."
Ba anh em Lâm Chí Thành cũng lên tiếng hỏi: "Vậy còn bọn anh?"
"Em đều nhớ hết." Cố Mộ Lâm ngọt ngào nói.
So với đứa em miệng ngọt Cố Mộ Lâm, Lâm Chí Thành càng thích trêu chọc đứa em chín chắn luôn tỏ ra giống người lớn Cố Mộ Cảnh.
Cậu bế Cố Mộ Cảnh lên, trêu chọc nhóc con: "Vậy A Cảnh thì sao?"
Khuôn mặt nhỏ của Cố Mộ Cảnh hiện lên màu đỏ xấu hổ, giống như khó có thể mở miệng nói chuyện, răng sữa nhỏ c.ắ.n c.h.ặ.t lấy đôi môi hồng hào như cánh hoa đào, bướng bỉnh không mở miệng nói chuyện.
Lâm Đường thấy Chí Thành lại muốn trêu đùa con trai, muốn giơ tay vỗ đầu của thằng bé, nhưng phát hiện không với tới.
Cô vốn đang muốn rụt tay vỗ nhẹ cánh tay của thằng bé, nhưng Lâm Chí Thành đặt Cố Mộ Lâm xuống, hơi hơi khom lưng, để cô nhỏ có thể vỗ đầu của cậu.
Khóe miệng của Lâm Đường khẽ nhếch lên, vỗ nhẹ một cái nói: "Dù sao con cũng là anh cả, đừng có trêu A Cảnh chứ."
Lâm Chí Thành cười hì hì nói: "Ai bảo A Cảnh cứ tỏ ra nghiêm túc như vậy, hì hì, vâng ạ, con không trêu em ấy nữa."
Sau khi nghe anh ấy nói xong, Cố Mộ Cảnh nghe vậy thì nhẹ nhàng thở phào một hơi.
Nói chuyện với người lớn thật khó!
Ánh mắt của Lâm Đường và những người khác cười vui vẻ khi thấy dáng vẻ dễ thương này của cậu nhóc.
Đứa trẻ cố gắng tỏ ra giống người lớn thật quá dễ thương!
Cố Mộ Lâm là đứa trẻ không sợ gì cả, túm lấy thắt lưng của Lâm Chí Thành, chớp chớp mắt nói: "Anh cả, chúng ta lên núi tìm Cầu Cầu được không?"
Khi nói trên mặt của thằng nhóc tràn đầy vô tội, nhưng mà sự ranh mãnh chợt lóe trong mắt của nó khiến người ta biết nó không vô hại như dáng vẻ nó tỏ ra.
Cố Mộ Cảnh liếc nhìn em trai đang nắm lấy tay mình, khóe miệng khẽ nhếch lên, lộ ra vài chiếc răng sữa nhỏ.
A Lâm đang giúp cậu bé trả đũa lại anh Chí Thành.
Vẻ mặt của Lâm Chí Thành cứng lại.
Ngàn vạn không thể làm được!
