Trọng Sinh Niên Đại: Vợ Nhỏ Hung Dữ Được Cưng - Chương 1627
Cập nhật lúc: 17/03/2026 15:12
Cố Doanh Minh nghe thấy những lời của ông nội nói rất đúng ý mình, lập tức đứng thẳng dậy nói: "Đúng vậy! Đúng vậy! Những gì ông nội cháu nói chính là những gì cháu muốn nói."
Hai mắt bà ngoại Nguyễn trợn lên nói: "Cái gì mà những lời của ông nội cháu nói chính là những gì mà cháu muốn nói hả, bên cạnh cháu không có người làm bạn, thì làm sao khiến mọi người yên tâm được, cháu không thể cưới một cô vợ để ông bà có thể không lo lắng nữa sao?"
"Không thể." Cố Doanh Minh nhanh ch.óng trả lời, nhìn thấy ánh mắt của bà ngoại tức giận trừng mình, anh ấy tiến lên ôm lấy cánh tay của bà ấy nói: "Ôi chao, cháu thực sự không muốn trì hoãn tương lai của những cô gái khác."
Thấy bà ngoại Nguyễn còn muốn nói thêm gì nữa, Cố Doanh Minh tiếp tục nói: "Bà cũng biết công việc của cháu rất đặc biệt, không gặp nhau trong vài năm cũng là chuyện hết sức bình thường, những gia đình thương yêu con gái ai dám gả con gái của họ cho cháu chứ? Cháu cũng không muốn là ra chuyện tổn thương người khác như vậy, chuyện này bà đừng quan tâm nữa..."
"Nhưng mà..."
Bà ngoại Nguyễn còn muốn nói thêm gì nữa nhưng đã bị ông ngoại Nguyễn ngồi bên cạnh ngăn lại.
"Bà đừng nhưng mà như vậy nữa, Doanh Minh khó khăn lắm mới về thăm chúng ta được một lần, chúng ta đừng nói chuyện này nữa."
Nói xong, ông ấy ghé sát tai bà Nguyễn thì thầm nói: "... Đừng khiến nó sợ chạy mất!"
"Ừm." Bà Nguyễn mấp máy môi, cuối cùng cũng không nói gì nữa.
Đúng lúc này, Triệu Thục Trân đến tìm bà ấy.
Trong lòng bà ngoại Nguyễn thầm nghĩ để cho ông già nhà mình nói chuyện, khuyên nhủ cháu ngoại một chút, nên đã liếc mắt ra hiệu cho ông ngoại Nguyễn, sau đó đi ra ngoài.
Sau khi bà ấy đi rồi, ông ngoại Nguyễn vỗ vai của Cố Doanh Minh.
"Ông cũng không khuyên cháu nữa, cháu cứ việc làm theo ý nghĩ của bản thân đi, bà ngoại cháu hay lo nghĩ, cháu đừng giận bà ấy."
Ở độ tuổi này của cháu ngoại, con của nó có khi đều học cấp 2 hết rồi, sao có thể không hiểu điều gì nữa chứ?
Ông ấy cũng không muốn nói những lời khiến trong lòng nó cảm thấy không vui.
Trong lòng Cố Doanh Minh cảm thấy vô cùng ấm áp, anh ấy nói: "Cháu biết bà ngoại nói như vậy cũng là vì muốn tốt cho cháu."
"Trong lòng cháu hiểu là được, làm việc của mình đi, ông đi ra ngoài đi dạo."
Nói xong, ông ngoại Nguyễn liền đi ra ngoài.
Cố Doanh Minh thở phào nhẹ nhõm.
Lần nào về cũng phải nghe mấy lời như này, cảm giác thật mệt mỏi quá!
Cố Doanh Chu đang định cùng Lâm Đường đi dạo, nhưng vừa ra khỏi phòng đã thấy vẻ mặt như trút được gánh nặng của anh hai mình.
"Anh lại bị giục kết hôn?" Cố Doanh Chu cố ý hỏi, nhưng trên mặt lại tràn đầy vẻ hả hê.
Cố Doanh Minh không thèm để ý đến đứa em trai chỉ biết xem trò hay này, nhìn về phía Lâm Đường.
"Hai đứa định đi dạo à?"
Lâm Đường còn chưa kịp trả lời thì Cố Doanh Chu đã cười tỏ vẻ đắc ý nói: "Đây không phải là chuyện rất rõ ràng sao, em và Đường Đường đang ra ngoài đi dạo..."
Khóe miệng của Cố Doanh Minh giật giật, không biết tại sao lại cảm thấy rất buốt răng.
"... Vậy hai đứa đi nhanh lên."
Nói xong câu này, anh ấy không nói gì nữa mà xoay người vào trong nhà.
Lâm Đường nhìn thấy khuôn mặt của anh hai đều đen lại thì gãi gãi lòng bàn tay của Cố Doanh Chu nói: "Anh không sợ anh hai tức giận à."
"Anh ấy không tức giận đâu." Cố Doanh Chu nói: "Chúng ta đi thôi, tranh thủ lúc mặt trời còn chưa lặn hẳn."
Nói xong, hai người dắt tay nhau ra khỏi nhà.
Đôi vợ chồng trẻ đón ánh nắng chiều, từ từ đi dạo trên con đường quê nhỏ.
Hai bên đường trồng những hàng cây bạch dương cao lớn.
Khi có gió thổi qua, bên tai vang lên tiếng cành lá lao xao.
Khiến người ta cảm thấy yên bình.
Cố Doanh Chu nắm tay Lâm Đường, hai người chậm rãi bước đi.
Trên đường cũng không có người đi lại, cả hai tận hưởng khoảng thời gian im lặng hiếm hoi này.
"Em đang nghĩ gì vậy, sao không nói gì thế?" Cố Doanh Chu đột nhiên hỏi.
Lâm Đường cười tủm tỉm nói: "Thật thoải mái, không biết nên nói gì nữa."
Cô cực kỳ tận hưởng trạng thái cuộc sống bây giờ.
"Đợi khi nào chúng ta nghỉ hưu, có thể quay về đây sống." Cố Doanh Chu dịu dàng nói.
Lâm Đường: "..." Anh nghĩ xa quá!
