Trọng Sinh Niên Đại: Vợ Nhỏ Hung Dữ Được Cưng - Chương 195
Cập nhật lúc: 10/01/2026 15:39
Ánh mắt nhìn về phía Lâm Đường trong nháy mắt thay đổi.
"... Đường Đường, bạn đã trở thành... đã thành viên chức?!" Hai mắt cô ấy mở to, tỏ vẻ khó có thể tin được.
Từ bao giờ mà nhân viên viên chức lại dễ làm như vậy?!
Lâm Đường nhẹ gật đầu nói: "Đúng vậy, chỗ ở ở trong huyện mình cũng thuê xong rồi, đến lúc đó sẽ mời bạn đến chơi."
Phương Tiểu Vân giơ ngón tay cái lên, vô cùng vui vẻ nói: "Lợi hại, không hổ là Đường Đường."
Lâm Đường nhìn vào đôi mắt trong veo và sáng ngời của cô ấy, trong lòng cảm thấy vô cùng ấm áp.
Một nguyên nhân quan trọng đã duy trì mối quan hệ thân thiết giữa cô và Phương Tiểu Vân, chính là vì tính cách rộng rãi, tốt bụng và chân thành của Phương Tiểu Vân.
Phương Tiểu Vân đột nhiên nhớ đến đôi giày da nhỏ mà trước đấy mấy ngày cô ấy để lại cho bạn thân.
Vội vàng ngồi xổm xuống lôi ra khỏi ngăn tủ.
"Đường Đường, đôi giày da nhỏ này bạn có muốn mua không?"
Cô ấy viết bạn thân của mình sẽ không lấy không vì vậy nói: "Bốn tệ, đây là hàng có chút lỗi nhỏ, không cần phiếu."
Cách đó không xa, lãnh đạo của Phương Tiểu Vân là Hoàng Đại Hỷ đang lén lút vểnh tai lên nghe lén cuộc nói chuyện của hai người họ.
Nhìn cô ấy lấy ra đôi giày da nhỏ, lại nghe được cô ấy nói chỉ có giá bốn tệ.
Khóe miệng Hoàng Đại Hỷ co giật dữ dội.
Điên rồi điên rồi!!
Cái phích nước nóng lần trước đã bị lỗ lớn rồi, lần này lại như thế này nữa.
Phương Tiểu Vân à Phương Tiểu Vân, sao cô không dứt khoát cho không luôn đi.
Quả thật là đầu óc bị chập mạch mà!
Nếu đây mà là con gái của bà ta thì bà ta đã sớm đ.á.n.h cho nó một trận lên người rồi.
Quá ngu ngốc.
Lâm Đường tất nhiên biết Phương Tiểu Vân nói không đúng giá, bất đắc dĩ lắc đầu.
Lý Tú Lệ cũng biết.
Giá của một đôi giày da nữ sao có thể rẻ như vậy được chứ?
Bình thường không chỉ cần phiếu để mua, mà giá của một đôi ít nhất cũng phải bảy tám tệ.
Cho dù là hàng có lỗi nhỏ cũng phải mất khoảng năm sáu tệ.
Cô bé Tiểu Vân này thật là quá ngốc mà.
Lý Tú Lệ không đồng ý nhìn Phương Tiểu Vân nói: "Giá bao nhiêu thì nên bán chừng đấy tiền, cảm ơn cháu vì đã suy nghĩ thay cho Đường Đường, dì không thể để cháu bán không có lãi như vậy được."
Nói xong, bà ấy quan sát đôi giày da nhỏ kia.
Chỗ gót giày có hơi xước một chút, nhưng nếu không xem kỹ thì khó mà thấy được.
Phương Tiểu Vân nhỏ giọng nói: "Thật sự chỉ cần bốn tệ, cháu cũng không bị lỗ, nhân viên trong Cung tiêu xã đều có đãi ngộ như vậy cả, tất nhiên sẽ rẻ hơn so với giá bán trên thị trường ạ."
"Thật vậy à?" Lý Tú Lệ tỏ thái độ nghi ngờ nhìn cô ấy.
Không thể nào?
Đây chính là giày da kiểu nữ đấy.
Phương Tiểu Vân gật đầu như giã tỏi nói: "Đúng vậy đấy ạ, dì à xin hãy nhìn vào ánh mắt chân thành này của cháu."
Lý Tú Lệ nhìn nét mặt cô ấy vô cùng thành thực, trong lòng cũng không biết phải làm như thế nào.
Lâm Đường đứng bên cạnh nhìn thấy cảnh này thì khóe miệng có chút co giật.
Thật là một kẻ dám nói, một kẻ dám tin.
Nhưng mà.
Đây là tấm lòng của Tiểu Vân dành cho mình, cô cũng không định từ chối.
Kem dưỡng ẩm mà Lâm Đường bán cho cô ấy cũng kiếm được kha khá.
Cho dù mỗi hộp chỉ lãi được năm xu nhưng nếu bán được hai hộp nữa cũng đủ để bù vào khoản tiền vốn bỏ ra lúc đầu rồi, còn có lãi.
"Đây là bốn tệ, cảm ơn bạn." Lâm Đường lấy ra bốn đồng xu đưa cho Phương Tiểu Vân.
Cảm tình giữa người với người chính là như vậy, có qua có lại thì quan hệ giữa đôi bên mới càng ngày càng tốt được.
Phương Tiểu Vân thấy Lâm Đường nhận lấy thì nhẹ nhàng thở ra một hơi.
Cố nhịn không đưa tay lên trán lau mồ hôi.
Nở nụ cười như trút được gánh nặng.
"Có gì mà phải cảm ơn, cũng đâu phải đưa không cho bạn chứ."
Những việc cô làm cho Đường Đường vẫn còn ít hơn so với việc mà Đường Đường giúp đỡ cô.
Lâm Đường bước đến gần cô ấy, nhỏ giọng nói: "Mình đem kem dưỡng ẩm đến đây rồi, làm sao để đưa được cho bạn?"
