Trọng Sinh Niên Đại: Vợ Nhỏ Hung Dữ Được Cưng - Chương 207
Cập nhật lúc: 10/01/2026 15:42
Thật ra cũng chẳng còn gì có thể thu dọn được nữa, cô đã chuẩn bị xong hết quần áo và lương thực các thứ rồi.
Vốn dĩ Lâm Đường định sẽ làm ruộng để kiếm chút công điểm và để mẹ mình thu dọn đồ đạc hộ, thế nhưng Lý Tú Lệ nhất quyết không đồng ý.
Ở trong mắt bà thì con gái đã sắp được trở thành cán bộ trong xưởng lớn rồi, sao có thể xuống đất làm ruộng vào ngày cuối cùng được cơ chứ? Không được không được, tuyệt đối không được!
Lâm Đường có cách nào thuyết phục mẹ nên chỉ có thể nhìn theo người nhà và mọi người trong đại đội bắt đầu đi làm việc.
Vừa về đến nhà thì thấy Lâm Lộc đang thu dọn đồ đạc, vừa dọn vừa dặn dò: "Đường Đường, hai ngày liền trước mẹ con đã phơi đệm và chăn gối cho con rồi, còn có tương mới làm cũng đã để vào hộp rồi đấy... Con không nấu cơm thì sau này cứ ăn cơm luôn trong xưởng, đừng tiết kiệm tiền làm gì, chăm sóc tốt cho chính mình là quan trọng nhất. Con cũng đừng lo lắng về việc trong nhà, nhà ta nhiều người như vậy nên sẽ không xảy ra chuyện gì to tát đâu. Nhưng con thì ở một mình trong huyện nên rất là nguy hiểm. Nếu có chuyện gì thì nhớ đi tìm cô nhỏ của con, cũng đừng quên nhờ người báo cho cha mẹ một tiếng. Tuy cha không có bản lĩnh lớn gì nhưng bỏ ra sức lực hay tìm quan hệ để nhờ thì vẫn làm được..."
Bình thường Lâm Lộc ở nhà không nói nhiều lắm, đây vẫn là lần đầu tiên ông nói với cô nhiều như vậy, còn nhọc lòng hơn so với năm đó cô một mình đi vào trong huyện để học nữa.
Lâm Đường nhìn bóng dáng của cha mình, trong lòng chợt xuất hiện sự buồn bã và tiếc nuối vì sắp phải đi xa. Đôi mắt cô nóng lên, cười nói: "Cha ơi, cha cứ yên tâm đi đi, con sẽ không có việc gì đâu. Ai dám bắt nạt con thì con sẽ tung một quyền đ.á.n.h người đó bẹp dí luôn! Chẳng qua là con không nỡ xa cha mẹ, còn có anh trai chị dâu và đám nhỏ Cẩu Đản nữa. Nếu mọi người có thời gian rảnh đi tới trong huyện thì cũng đừng quên đi thăm con nhé..."
Tuy nói vậy nhưng cô cũng biết là trong tình huống bình thường thì người nhà mình sẽ không nỡ mấy công điểm kia để xin nghỉ đi vào trong huyện. Mẹ cô chỉ xin nghỉ phép có hai ngày thôi mà đã đau lòng đến không chịu được rồi.
Lâm Lộc vỗ vỗ đầu Lâm Đường, đôi mắt cũng hơi ẩm ướt: "Con gái ngốc... Nếu có rảnh chắc chắn mọi người sẽ đi thăm con."
Con cái lớn rồi nên việc rời khỏi nhà là chuyện đương nhiên, chẳng qua trong lòng ông vẫn thật sự rất khó chịu. Đặc biệt là lần này khác hoàn toàn so với lần đi vào huyện để đi học trước kia.
Đây chính là đi làm đấy! Đi làm nghĩa là con bé đã trưởng thành, đã tự mình kiếm sống được rồi. Con gái bé nhỏ năm đó hình như đã lớn lên và trở thành một thiếu nữ, thời gian trôi qua thật nhanh mà!
"Được rồi, để cha giúp con thu thập hành lý nhé! Con nhìn xem có còn muốn mang thêm cái gì nữa không, cha bảo đảm sẽ thu xếp gọn gàng cho con." Lâm Lộc vực dậy tinh thần, nói.
Lâm Đường gật gật đầu,"Dạ được, vậy chúng ta đi xếp chăn đệm trước nhé cha..."
Hai cha con nói nói cười cười đi vào phòng xếp đồ.
Bên kia, mọi người trong đại đội đang ồn ào náo động bởi vì một tin tức lớn. Nghe nói Lưu Quốc Huy vốn sắp được chuyển thành công nhân chính thức đã bị xưởng sắt thép đuổi việc rồi!!
Toàn bộ đại đội đều sôi trào, ngay cả làm ruộng cũng không muốn làm nữa mà trong lòng tràn đầy tò mò nhìn chằm chằm vào người nắm giữ tin tức Lưu Đại Muội.
"Đại Muội à, rốt cuộc mọi chuyện là thế nào vậy? Cô mau nói cho chúng tôi nghe với!"
"Không phải là Lưu Quốc Huy sắp được chuyển chính thức rồi à? Sao đột nhiên lại bị đuổi ra khỏi xưởng thế?"
"Không phải là bà đang nói bừa đấy chứ?"
"Đúng vậy đúng bậy, Lưu Quốc Huy bởi vì sắp được thành công nhân chính thức nên còn từ bỏ hôn sự với Lâm Đường cơ mà, lúc này mới bao lâu chứ..."
