Trọng Sinh Niên Đại: Vợ Nhỏ Hung Dữ Được Cưng - Chương 209
Cập nhật lúc: 10/01/2026 15:42
Triệu Hoa Hồng nhẹ nhàng cảm thán,"Thực sự là không ngờ được mà..." May mà Đường Đường đã từ hôn với Lưu Quốc Huy, nếu không cả gia đình Tú Lệ đều sẽ bị thằng nhóc đó làm cho ghê tởm mất!
Lưu Đại Muội bĩu môi,"Làm gì có ai mà ngờ được đâu chứ!"
Nghe được đối thoại của hai người, những người đang cả kinh ở đây đều hồi phục lại tinh thần.
"Đại Muội, chị nói là Lưu Quốc Huy... làm trò lưu manh với người khác sao? Thằng nhóc đó làm trò lưu manh với ai vậy?" Người trong thôn vẫn luôn rất tò mò với những chuyện lớn thế này.
Trong thôn có rất ít chuyện để bàn tán nên không chỉ có một người tò mò mà những người khác cũng trưng ra ánh mắt sáng quắc mà nhìn về phía Lưu Đại Muội cầu mong được giải đáp.
Lưu Đại Muội chợt lóe lên linh cảm, cảm thấy mình có thể trình bày câu chuyện mà mình nghe được sinh động và thú vị hơn một chút để mọi người nghe tận hứng hơn.
Vì thế, bà ta lại học theo người kể chuyện dạo thường đi qua cửa thôn, trưng bộ dáng buồn bã rồi thở dài một hơi thật sâu: "Đó là một ngày đi làm như bao ngày khác, tại một nhà xưởng tối tăm mù mịt. Ở trong một đám công nhân đang tràn đầy tinh thần làm việc, Lưu Quốc Huy bất ngờ thấy được một nữ đồng chí vừa xinh đẹp lại vừa có phong cách kiểu Tây. Cô gái kia có vẻ ngoài xinh đẹp tú lệ, đôi mắt trong sáng long lanh. Lúc ấy trong lòng Lưu Quốc Huy khẽ run lên, lập tức cảm thấy cô gái này chính là tiên nữ trong tưởng tượng của mình. Chính vì thế, đầu óc cậu ta chợt mụ mị trong chốc lát, chạy tới nắm lấy tay của nữ đồng chí kia. Sau đó..."
Bà ta kéo dài hai chữ sau đó rồi lại ngừng câu chuyện lại khiến mọi người xung quanh đều hồi hộp theo: "Sau đó thì sao? Mau kể tiếp đi!" Tâm hồn ăn dưa hóng chuyện như con ngựa hoang vừa đứt dây cương, muốn kéo cũng không kéo lại được.
Lưu Đại Muội thấy mọi người đều chú ý đến mình thì rất vừa lòng, tiếp tục nói: "... Sau đó, sau đó..."
Hô hấp của đám người một lòng hóng chuyện đều ngừng lại theo tiếng kể chuyện. Nghe bà ta nói ' sau đó ' mà mười mấy người đều đồng loạt hít một hơi thật sâu rồi lại thở ra thật nhẹ, cảm xúc tò mò như sắp tràn cả ra ngoài.
Thế nhưng ——
Ai ngờ cái gì cũng không nghe thấy.
Các xã viên đều sôi nổi bất mãn.
Chưng 97:
"Lưu Đại Muội, rốt cuộc là chị có nói hay không đây? Nếu chị đã không muốn nói thì thôi, bọn tôi còn tiếp tục làm việc nữa. Nhiệm vụ hôm nay còn chưa làm xong đâu đấy!"
"Đúng vậy, cô đừng có úp úp mở mở nữa được không? Như vậy thực sự không vui đâu."
"Nếu thím thật sự không biết nên kể như thế nào thì cứ nói thẳng ra kết cục cuối cùng luôn đi, bọn cháu không chê đâu."...
Lưu Đại Muội xấu hổ mà cười cười.
Không phải bà ta cố tình muốn như vậy. Thế nhưng những câu phía trước không phải là do học theo cách kể chuyện của người kể chuyện dạo hay sao? Đoạn sau bà ta không nhớ phải nói thế nào nữa.
Căn bản là không nhớ ra!
Trong lòng Lưu Đại Muội có chút hối hận, nếu biết có hôm nay thì lúc ấy bà ta sẽ nghe hết câu chuyện của người kể chuyện dạo kia.
Đều do lúc ấy mẹ của Lưu Đại Muội bảo bà ta đi nhặt lúa mạch nên bà ta không nghe được đầy đủ câu chuyện, cũng không nghe được đầy đủ cách kết chuyện của người kể chuyện dạo kia.
Nghe được những người xung quanh đều đang thúc giục năn nỉ mình kể tiếp, bà ta cũng không tiếp tục nghĩ về cách kết chuyện trong đầu nữa mà trực tiếp nói thẳng luôn: "Được rồi được rồi, tôi nói tiếp... Sau đó Lưu Quốc Huy sờ soạng tay của nữ đồng chí nhà người ta một lúc lâu, bị người khác bắt được ngay trước mặt tất cả mọi người xung quanh. Lưu Quốc Huy cũng chưa thực sự là công nhân chính thức nên bị nhóm lãnh đạo đuổi ra khỏi xưởng."
Thời đại này không có gì để g.i.ế.c thời gian nên những tin tức thế này cũng có thể khiến cho mọi người bàn tán rất lâu.
Nhóm xã viên của đại đội Song Sơn cũng không chê Lưu Đại Muội kể chuyện tẻ nhạt, một đám đều thỏa mãn trong nháy mắt.
"Ra là như vậy à!"
"Vậy chắc là nữ đồng chí kia xinh đẹp lắm nhỉ? Có thể khiến cho đầu óc Lưu Quốc Huy u mê luôn mà!"
"Đó chính là công việc trong xưởng đấy! Khó khăn lắm mới kiếm được mà đã không còn nữa rồi, chẳng lẽ nhà họ Lưu không cảm thấy đáng tiếc sao?"
"Sao có thể không tiếc chứ? Chắc chắn là người nhà họ Lưu đang tiếc đứt ruột luôn rồi!"...
