Trọng Sinh Niên Đại: Vợ Nhỏ Hung Dữ Được Cưng - Chương 230
Cập nhật lúc: 10/01/2026 15:47
"Tôi tên là Vương Văn, là kĩ thuật viên trong xưởng, hoan nghênh đồng chí mới, về sau mọi người học tập lẫn nhau."
Sau khi kĩ thuật viên nói xong thì, công nhân ngoại tuyến với diện mạo thô ráp tiến lên phía trước một bước. Đây là một người đàn ông cả người lúc nào cũng không có tinh thần. Hai mí mắt người đàn ông rũ xuống, trước mắt có hai mảng đen nhánh.
Tiếng nói chuyện cũng không có tinh thần mấy: "Tôi tên là Dương Đốc, làm công tác ngoại tuyến, hoan nghênh đồng chí."
Một đồng chí nam nhìn trông gan không lớn lắm, cũng ồm ồm nói: "Tôi tên là Đinh Dật, làm biên tập."
Nói xong người chui ngay về phía sau. Cùng đi vào còn có một cô gái trang điểm xinh đẹp thời thượng. Cô nhẹ xốc mí mắt, liếc mắt một cái nhìn quét Lâm Đường, trợn trắng mắt.
Bộ dáng có vẻ không muốn phản ứng người khác. Lâm Đường thấy thế, biết mình đã gặp phải kẻ ngáng đường. Cô nhàn nhạt cong môi, không thèm để ý người phụ nữ kia.
Quả nhiên còn kiêu ngạo hơn cả cô.
Nhưng tôn trọng lẫn nhau thì không sợ bất cứ kẻ nào cả.
Lâm Đường mang kẹo sữa Đại Bạch Thỏ mình đem tới phân phát cho mọi người.
"Hôm nay là ngày đầu tiên tôi đi làm, tôi mang chút đồ ngọt tới để mọi người dính một chút không khí vui mừng, hi vọng mọi người không ghét bỏ."
Mọi người vừa thấy, là kẹo sữa Đại Bạch Thỏ.
Ánh mắt nhìn về phía đồng nghiệp mới nháy mắt thay đổi. Không phải nói đồng nghiệp mới tới từ nông thôn sao?
Kẹo Đại Bạch Thỏ đương nhiên bọn họ mua nổi, nhưng nếu nói muốn bọn họ đem đi cho người ngoài, thì sẽ có trăm triệu luyến tiếc.
Vương Văn: "Đây chính là kẹo sữa Đại Bạch Thỏ mà, làm gì có ai ghét bỏ, cảm ơn đồng chí Lâm."
Công nhân làm việc nối mạch điện lúc nào cũng mơ màng Dương Đốc nghe tới kẹo sữa, cũng bắt đầu lên tinh thần.
Nhận kẹo, ánh mắt nhìn về phía Lâm Đường cũng bắt đầu thay đổi. Hắn là kẻ thích đường như mạng, nhưng phiếu đường rất khó lấy được, cũng đổi được rất ít.
Lần trước Dương Đốc ăn đường, cũng là chuyện của một tháng trước. Vừa nhìn thấy đương, sắp thèm đỏ hai mắt. Lập tức bóc vỏ ra ném vào trong miệng. Trên mặt lộ ra nụ cười vui mừng còn hơn cả ăn thịt. Thậm chí còn có loại cảm giác được sống lại thêm một lần nữa.
"Cảm ơn đồng chí Lâm." Thái độ của Dương Đốc đối với Lâm Đường quả thực đã có chuyển biến 360 độ."
Trên đầu Lâm Đường nhảy ra mấy dấu chấm hỏi, có chút không rõ nguyên do: "... Không cần cảm ơn."
Chẳng phải chỉ là mấy cái kẹo thôi sao, thật không cần phải cảm động tới rơi nước mắt như vậy. Những người khác cười, cũng không giải thích gì nhiều.
Dù sao thì thời gian đi làm bên nhau còn dài, nửa tháng là có thể biết tính tình của người này.
Đỗ Hiểu Quyên cũng nhận được kẹo sữa, trên mặt chị không có bất kì phản ứng dư thừa nào, trong lòng lại có chút ấm áp. Đường không quan trọng, thứ quan trọng là tâm ý.
Lâm Đường cũng không cố ý làm lơ cô gái cao ngạo kia. Ra ngoài đi làm, đâu thể vạn sự tùy tâm được. Dù sao thì người ta cũng là nhân viên lão làng, sẽ có cơ sở tình cảm nhất định với những người khác.
Cô lại là kẻ mới tới. Những người trong văn phòng này có mối quan hệ tốt với ai, không cần nói cũng biết. Lâm Đường đặt kẹo lên bàn của cô gái không biết tên kia, lễ phép mà kéo khóe miệng. Không nhiều lời một câu nào mà trở lại bàn làm việc của chính mình.
Lời nói còn chưa ra khỏi miệng, Đỗ Hiểu Quyên đã lên tiếng.
"Tiểu Chu, làm vậy thôi là được, đừng bắt nạt nhân viên mới."
Đây là ăn ké thì chột dạ mà!
Tuy rằng Chu Bội Du có hậu đài, nhưng cũng không thể không cho lãnh đạo mặt mũi. Cô ấy bĩu môi hừ một tiếng, không nói gì nữa.
Lâm Đường cũng không thèm để ý.
Cô là người rất tùy tính, chỉ cần không quá mức thì cứ coi như con khỉ đang nhảy.
Đỗ Hiểu Quyên nhìn thủ hạ phía dưới, bất đắc dĩ mà lắc lắc đầu. Tiểu Chu này, có năng lực thì có năng lực nhưng mà quá kiêu ngạo. Xem ra đội ngũ này vẫn phải chậm rãi cọ sát với nhau.
Đỗ Hiểu Quyên nhìn về phía Lâm Đường: "Tiểu Lâm, mau tới đây với tôi một chút, tôi an bài công việc cho cô."
Nói xong liền đi ra khỏi văn phòng.
