Trọng Sinh Niên Đại: Vợ Nhỏ Hung Dữ Được Cưng - Chương 235
Cập nhật lúc: 10/01/2026 15:48
Lâm Đường cười cười,"Hôm nay anh giúp em nhiều như vậy, đây là việc nên làm mà."
Dương Đốc đã bắt đầu chờ mong đến ngày mai để được cho kẹo rồi, gương mặt mệt mỏi của anh cũng trở nên có tinh thần hơn hẳn: "Nếu nơi này không có gì làm nữa thì anh đi về trước, nếu em có việc gì cần hỏi thì cứ quay về văn phòng tìm anh nhé. Nếu không có gì khẩn cấp thì hẳn là anh sẽ không ra khỏi văn phòng đâu."
Lâm Đường gật đầu đồng ý. Sau khi nhìn thấy bóng dáng Dương Đốc đã rời đi, Lâm Đường bắt đầu bận việc của mình.
Bảng tin ở niên đại này chủ yếu dùng để tuyên truyền tư tưởng cách mạng, nêu tên khen thưởng các cá nhân hoặc đoàn đội tiên tiến, hoặc là những điều cần phải thông báo trong xưởng...
Bảng tin trong xưởng dệt bông ngắn nhất là ba ngày đổi một lần, dài nhất là để đó hai tuần mới đổi mới.
Bảng tin kỳ này mà Lâm Đường làm chủ yếu là nêu tên khen ngợi các đoàn đội và cá nhân tiên tiến, còn phải chúc mừng Tết Đoan Ngọ cuối tháng nữa. Vì vậy, nếu làm tốt thì chắc là ít nhất hai tuần sẽ không thay đổi bảng tin.
Trong lòng đã có ý tưởng, cũng đã xác định xong xuôi bố cục của bảng tin nên Lâm Đường bắt đầu động tay.
Chữ của cô đã được luyện qua rất lâu nên chữ viết ra bằng phấn trông rất đẹp, trông y như là chữ in vậy.
Lâm Đường không làm bảng tin tuyên truyền vì hoàn thành nhiệm vụ giống như Dương Đốc mà cô rất chú trọng đến việc này. Không chỉ có chữ viết dễ nhìn mà cô còn trang trí, sắp xếp hợp lý các thông tin trên bảng đen sao cho đẹp mắt.
Ngoài ra trên bảng cô còn vẽ một vài hình vẽ nho nhỏ rất có tính nghệ thuật. Một ông mặt trời nhỏ rực rỡ, một con sóng nhỏ cuộn trào, một đồng chí nho nhỏ chăm chỉ đang hướng về tương lai tươi sáng... Vì được thêm thắt rất nhiều hình vẽ nhỏ nên diện mạo của bảng tin đã hoàn toàn thay đổi
Lâm Đường vẽ vẽ viết viết cực kỳ nghiêm túc nên không chú ý rằng đã tới giờ ăn cơm rồi.
Tần Tố Khanh làm việc ở phòng mua sắm nên thời gian hơi nhàn rỗi rảnh rang hơn một chút, hơn nữa cũng tạm thời không có việc gì khẩn cấp nên cô ấy đã rời khỏi văn phòng rất sớm để đi tìm Lâm Đường. Nghe mấy người ở phòng tuyên truyền nói Đường Đường vẫn còn đang ở chỗ bảng tin nên cô ấy đi qua tìm.
Vừa mới tới nơi đã bị bảng tin to lớn bắt bắt trông cực kỳ độc đáo cuốn hút. Từ trước đến nay Tần Tố Khanh chưa từng thấy kiểu bảng tin như vậy bao giờ. Bảng tin này không hề nhạt nhẽo nhàm chán một chút nào mà thú vị đến mức khiến người ta không nhịn được mà muốn dừng lại để xem thử.
Lâm Đường vừa quay đầu lại thì nhìn thấy cô ấy: "Khanh Khanh, sao cậu lại tới đây vậy?"
Tần Tố Khanh ngẩng đầu, đôi mắt tỏa sáng mà nhìn Lâm Đường, khen ngợi cô với vẻ mặt cực kỳ mê muội và hâm mộ: "Bởi vì tới giờ ăn cơm rồi mà!"
Chưa đợi Lâm Đường kịp trả lời thì cô ấy đã tiếp tục nói: "Đường Đường, cậu lợi hại quá đi mất, vậy mà còn biết vẽ tranh nữa! Vẽ cũng đẹp thật đấy, mình thực sự vô cùng tò mò còn có cái gì mà cậu không biết làm không?"
Lâm Đường quá chăm chú nên không cảm giác được thời gian trôi qua, lúc này ngẩng đầu lên nhìn thoáng qua mặt trời trên đỉnh đầu thì cô mới ý thức được rằng đúng là đã tới giờ ăn cơm rồi.
Nghe Tần Tố Khanh nói vậy, cô bước từ cây thang xuống dưới đất rồi cười cười, nói: "Tạm thời mình cũng chưa biết nữa, nếu đụng phải cái gì không biết làm thì mình sẽ học. Chỉ cần có tinh thần không từ bỏ thì biện pháp chắc chắn sẽ nhiều hơn so với khó khăn mà."
Tần Tố Khanh giơ ngón tay cái lên rồi há miệng thở dốc, còn chưa kịp nói gì thì phía sau hai người đã vang lên một giọng nói vui vẻ: "Lời này rất đúng!"
Lâm Đường xoay người lại thì thấy Tần Dân Sinh và người đàn ông đẹp trai mà cô đã từng thấy qua một lần khi tham gia kỳ thi gia nhập xưởng, phía sau còn có mấy lãnh đạo trong xưởng đi theo nữa. Đội hình này giống lần gặp trước đó như đúc.
