Trọng Sinh Niên Đại: Vợ Nhỏ Hung Dữ Được Cưng - Chương 251

Cập nhật lúc: 11/01/2026 15:01

Chu Bội Du sửng sốt một chút, vẻ mặt kiêu ngạo quay sang một bên, trong mắt hiện lên một tia khó chịu.

Cô ấy cho rằng Lâm Đường tiến vào đây bằng quan hệ và đi cửa sau, mới đối với cô bất mãn.

Hiện tại cô gái nhỏ đã chứng minh được thực lực của chính mình.

Không phải mấy ngày hôm nay cô ấy đã thay đổi thái độ rồi sao, sao bây giờ phải chột dạ?

Vương Văn là một người hiền lành trong văn phòng, anh thiện ý cười nói: "Phải không, đó là chuyện tốt! Đúng rồi, đã quên hỏi, cô bây giờ đang sống ở đâu, công việc còn có chỗ nào..."

Chưa quen không?

Anh muốn hỏi đồng nghiệp mới trong công việc còn có chỗ nào chưa quen không.

Nhưng anh bỗng dưng nhớ tới đồng nghiệp mới vào làm mọi việc đều tốt, lại còn thuần thục hơn những nhân viên cũ đã làm việc nhiều năm như bọn họ.

Vì thế, lời nói đến bên miệng liền dừng lại.

Không phải bọn họ không có tâm tình chăm sóc người mới, mà là Lâm Đường đồng chí dày dạn kinh nghiệm, không giống người mới.

Lâm Đường không biết vì sao Vương Văn nói được một nửa lại không nói nữa. Cô cũng không nói gì nhiều, trên mặt lộ ra nụ cười cảm kích.

"Không có gì khó khăn cả, công việc cũng đã quen, cảm ơn đồng chí Vương đã quan tâm."

Người ở niên đại này phần lớn đều rất rộng lượng ấm áp. Cho dù trong lòng có bất mãn, cũng sẽ không làm gì, nhiều nhất cũng chỉ không thèm quan tâm mà thôi. Kể cả người ngạo kiều biệt nữu như đồng chí Chu Bội Du.

Vương Văn không biết nên để lộ biểu tình gì trên mặt, chỉ đành khô cằn mà cười nói: "Vậy là tốt rồi, nếu có chuyện gì thì cô cứ nói, mọi người là đồng nghiệp với nhau, không cần phải khách sáo."

Đối với những đồng nghiệp trong phòng tuyên truyền, Lâm Đường cũng coi như khá thích. Đồng nghiệp bớt lo làm lòng người ta nhẹ nhõm hơn nhiều.

Lâm Đường nhoẻn miệng cười: "Vâng ạ, cảm ơn mọi người."

Dương Đốc bóc một viên kẹo, nhét vào trong miệng, ngậm tan hết rồi mới nói: "Tôi rất dễ nói chuyện, mặc kệ là chuyện gì, chỉ cần cho tôi một chút kẹo, bảo tôi đi gặt lúa mạch cho cô cũng được."

Vương Văn bất đắc dĩ mà cười nói: "Cậu cũng có tiền đồ quá, một viên kẹo đường là bán được cậu rồi."

"... Vậy thì cũng phải nhìn xem đó là ai đã." Dương Đốc a một tiếng,"Nếu anh thì ít nhất phải mất một bao kẹo thì tôi mới có thể miễn cưỡng mà giúp anh được."

Nói rồi, nhìn về phía Lâm Đường xoát độ hảo cảm: "Nếu là đồng chí Lâm Đường, chỉ một cái thôi cũng được rồi."

Anh sẽ không thừa nhận là do mình sợ hãi vũ lực của đồng chí Lâm đâu!

Vương Văn: Vậy thì cậu thật đúng là kẻ phóng túng đó!

"Tôi còn sợ cậu tới nỗi phải ngủ trên mặt đất đây." Vương Văn dỗi ngược lại.

Mặt Dương Đốc tối sầm, khóe miệng giật giật.

Đây là đang nguyền rủa anh đấy à?

Bầu không khí trong văn phòng vô cùng tốt đẹp, sự lạnh nhạt trên mặt Chu Bội Du cũng đã phai nhạt bớt. Không trách người ở những năm này đều hâm mộ việc được ngồi trong văn phòng. Đúng thật là nên hâm mộ. Không cần phải khổ công, chỉ cần động cán b.út hoặc là xử lý một số chuyện thượng vàng hạ cám là một ngày đã trôi qua rồi.

6 giờ chiều, trời còn chưa tối.

Tiếng ca tan tầm đúng giờ vang lên. Bài hát vừa vang, không bao lâu sau một đám người nhào ra từ nhà xưởng. Biển người tấp nập.

Lâm Đường không thích chen chúc với người khác bởi vậy nên cô tình nguyện chờ thêm một lát nữa. Cũng chỉ mất khoảng tầm mười phút mà thôi, cô tỏ vẻ không nóng nảy.

Lâm Đường còn chưa kịp đi ra khỏi văn phòng thì Tần Tố Khanh đã tới tìm cô rồi. Vừa vào cửa đã vô cùng hạnh phúc mà mở miệng: "Đường Đường, tớ đoán ngay được là cậu vẫn còn chưa đi mà."

"Tớ định chờ người tản ra gần hết thì đi." Lâm Đường trả lời một câu, hỏi: "Sao cậu lại tới đây?"

Tần Tố Khanh ngồi ở đối diện cô, tay chống cằm, cười vui vẻ.

"Tới thăm cậu đó, ngày mai tớ lại phải ra ngoài, chắc là sẽ có mấy ngày không gặp được nhau."

Nói rồi, cô đột nhiên nhắc tới chuyện của xưởng pha lê.

"Đúng rồi, không phải là lần trước cậu hỏi chuyện của xưởng pha lê sao? Nếu như có cơ hội thì tớ sẽ thuận tiện hỏi giúp cậu một chút."

Đôi mắt Lâm Đường bỗng chốc sáng ngời: "Được, đừng quên gọi điện thoại nói chuyện một chút."

Tần Tố Khanh xua xua tay: "Ừm, ừm, cậu yên tâm đi."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.