Trọng Sinh Niên Đại: Vợ Nhỏ Hung Dữ Được Cưng - Chương 275
Cập nhật lúc: 11/01/2026 15:06
Vừa nghe thấy cô nói như vậy, trong lòng Tần Tố Khanh và Phương Tiểu Vân đều thở dài nhẹ nhõm một hơi. Không sợ phiền toái, chỉ sợ Đường Đường sợ phiền toái mà không tới tìm bọn họ thôi.
Lo lắc đến Lâm Đường bị ảnh hưởng tới giấc nghỉ trưa, Tần Tố Khanh và Phương Tiểu Vân không ở lại lâu đã rời đi. Khi ra cửa, Lâm Đường cho Tần Tố Khanh lọ kem dưỡng da mà cô nhớ thương.
"Lấy lòng cậu trước, về sau chuyện tiêu thụ sẽ phải phiền toái cậu rồi." Cô nói giỡn.
Tần Tố Khanh hào phóng tiếp nhận. Móc ra từ trong túi một chiếc khăn lụa màu vàng sáng.
"Đường Đường, đây là quà tớ đi bên ngoài về mua cho cậu, lúc tớ nhìn thấy nó trong cửa hàng bách hóa phản ứng đầu tiên là nó nhất định sẽ rất xứng đôi với cậu, cậu nhìn xem có thích không?"
Làn da của Đường Đường trắng, khẳng định dùng cái này sẽ rất đẹp. Lâm Đường thoải mái hào phóng mà dùng thử, chiếc khăn lụa minh diễm càng làm nổi bật lên mặt mày kiều mĩ của cô.
"Đẹp quá, cảm ơn Khanh Khanh nha!"
"Khách khí rồi!" Tần Tố Khanh cong môi cười, cảm thấy ánh mắt của mình quá là tốt. Sau đó cô nhìn về phía Phương Tiểu Vân, nói: "Tiểu Vân, quà của cậu, lần sau bổ xung cho cậu."
Phương Tiểu Vân vội vàng lắc đầu.
"Không được không được, không có nguyên do gì cậu đưa cho tớ quà làm gì?"
Cô không thích chiếm tiện nghi của người khác.
Lâm Đường nghe cuộc đối thoại của hai người này, khóe miệng giật giật. Một người là đại tiểu thư không biết khó khăn nhân gian, một người là "kẻ đáng thương" chịu sự trọng nam khinh nữ độc hại lại hoàn toàn không tính là kẻ đáng thương. Xác thật khó có thể đạt được sự nhất trí.
Nhưng mà kết bạn, Không thể thiếu được sự cọ sát. Cho nên cô cũng không có quan tâm nhiều.
Tiễn Tần Tố Khanh và Phương Tiểu Vân đi, Lâm Đường đi về phòng thu dọn những đồ vật mà ngày mai phải mang theo về nhà.
Lấy ra từ không gian những món hàng lỗi kia.
Không gian hệ thống: Một cân dầu, hai mươi cân mì trắng, hai mươi cân gạo, 40 cân lương thực phụ, năm cân thịt heo, sáu quả táo, nửa cân quýt...
Còn có quà ngày lễ xưởng phát. Quà ngày lễ còn không biết là cái gì, ngày mai mới biết được.
–
Tết Đoan Ngọ là một ngày hội không nhỏ.
Lúc này dư vị vẫn còn nồng nhiệt.
Bởi vì buổi chiều được nghỉ, không khí trong xưởng náo nhiệt hơn mọi khi nhiều, trên mặt ai cũng mang theo nụ cười như thể sắp được ăn tết.
Cũng chẳng có gì khó lí giải cả.
Vừa khéo tới thời điểm phát tiền lương, trong xưởng phải phát quà tặng ngày lễ còn sắp được nghỉ. Chuyện này ai mà không kích động?
Lâm Đường đi tới văn phòng, trên mặt các đồng nghiệp trông phòng tuyên truyền đều mang theo nụ cười. Ngay cả Chu Bội Du luôn cao lãnh lạnh nhạt thì hôm nay biểu tình cũng nhu hòa đi rất nhiều.
Nhìn thấy Lâm Đường anh cả Vương Văn thuận miệng hỏi: "Buổi chiều nay đồng chí Lâm phải về nhà đúng không?"
Dương Đốc cũng ngừng việc trong tay, nhìn về phía Lâm Đường. Lâm Đường nghĩ tới mình sắp được về nhà, giữa mặt mày tràn ngập ý cười.
"Đúng vậy, buổi chiều nay tôi về nhà."
Dương Đốc hỏi: "Cô về như thế nào? Nhà cô cũng không gần đâu nhỉ?"
Nếu không phải anh còn cần dùng xe đạp, anh còn muốn mang xe đạp cho đồng chí Lâm mượn. Chỉ ngóng trông lúc nào đồng chí Lâm có đường, có thể nhớ tới anh một chút.
Nghĩ tới vài ngày trước nhận được một túi đường từ trong tay Lâm Đường, Dương Đốc cảm động tới rơi nước mắt.
Lâm Đường không biết suy nghĩ trong lòng đồng nghiệp, trả lời: "Tôi mượn xe đạp của bạn rồi, nếu lái xe thì cũng không mất bao lâu."
Thật ra cô vẫn chưa biết đi xe đạp. Xe đạp vừa cồng kềnh vừa cao, lại còn mang theo một đống lương thực. Còn cao hơn chân cô mấy centimet.
Lâm Đường có chút rối rắm nho nhỏ.
Vương Văn không nghĩ tới đồng chí Lâm thế mà còn có kiểu bạn có thể cho mình mượn xe đạp được, trong lòng chậc một tiếng.
