Trọng Sinh Niên Đại: Vợ Nhỏ Hung Dữ Được Cưng - Chương 277
Cập nhật lúc: 11/01/2026 15:08
Cố Doanh Chu cảm nhận được ánh mắt đang dừng trên người mình.
Trong giây tiếp theo, anh kiềm chế nụ cười của mình và nhanh ch.óng rời khỏi nơi này.
Lâm Đường đã rời khỏi trong huyện, cô đạp xe và lao nhanh về nhà.
Trên đường đi, cô liếc nhìn xem xét đôi chân của mình.
Âm thầm quyết định tăng gấp đôi lượng sữa vào ban đêm.
Tranh thủ lần sau nếu gặp phải người đàn ông kia, làm sáng mù đôi mắt bằng hợp kim Titan của hắn.
Ý nghĩ đó chợt thoáng qua rồi biến mất trong đầu cô.
Khi Lâm Đường nghĩ đến gia đình của mình, cô càng ra sức đạp xe.
Sau khoảng mười phút va chạm, khi m.ô.n.g cô sắp tách thành tám cánh hoa, cô nhìn thấy trước mặt mình có một bóng người quen thuộc.
Là Lưu Quốc Huy.
Lâm Đường không để ý đến hắn ta, lần nữa tăng tốc cho đôi chân của mình.
Một lát sau cô đã lướt qua.
Lưu Quốc Huy cũng nhìn thấy Lâm Đường.
Hắn ta sững sờ một lúc, nhìn chiếc xe đạp mà Lâm Đường đang đi, khuôn mặt ghen ghét đến vặn vẹo.
"Lâm Đường, cô dừng lại!" Lưu Quốc Huy lớn giọng hét lên.
Hắn ta cũng không biết tại sao chính mình lại muốn gọi Lâm Đường lại.
Có lẽ là trong lòng vẫn không cam lòng.
Không cam lòng khi mình bị xưởng sa thải.
Không cam lòng khi vị hôn phu cũ sống tốt hơn chính mình. ...
Lâm Đường nghe thấy giọng nói, nhưng cô không để ý tới người phía sau.
Cho dù Lưu Quốc Huy có la hét như thế nào thì cô vẫn không dừng lại.
Một lúc sau, hình bóng của cô đã biến mất không thấy.
Lưu Quốc Huy ở phía sau tức giận đến phát điên.
"..." Chạy nhanh như vậy làm gì? Xem hắn ta là ch.ó điên sao?
Mười phút sau.
Lâm Đường cách lối vào thôn không xa.
Xóc nảy một đường đi, m.ô.n.g cô đau đớn vô cùng.
Lâm Đường vội vàng xuống xe, đẩy xe đạp đi về phía trong thôn.
Đi xe đạp trên con đường này thật quá chịu tội.
Chính là khi cô đang đi thì bất ngờ một bà lão chạy tới.
Hơn nữa nắm lấy cánh tay cô, cơ thể gầy gò khẽ run lên.
"Cô gái nhỏ, cháu có thấy con trai của tôi ở đâu không?
Con trai tôi cao lớn, da đen, gầy gò, lại luôn hiếu thuận.
Chính là, tôi đã làm lạc mất con trai...
Nếu cháu có gặp qua con trai của tôi, cháu nhớ phải nói với tôi, tôi muốn đi tìm nó.
Cháu có từng gặp không?"
Bà lão tóc đều bạc trắng, đôi mắt tang thương khát vọng nhìn chằm vào Lâm Đường, hốc mắt ngập nước.
Như thể câu trả lời của Lâm Đường mang theo tất cả hy vọng của bà ấy
Lâm Đường biết bà lão này.
Đây là một bà lão cô độc sống trong thôn.
Bà ấy họ Dương, nhà chồng họ Tiêu, có đứa con trai tên Tiêu Hoà Bình.
Người trong thôn gọi bà ấy là bà nội Dương.
Chồng của bà nội Dương mất khi bà ấy còn trẻ, đến già lại mất con, sau đó bà sống một mình.
Cũng may, mỗi năm đại đội đều phân phát lương thực cho bà ấy, nếu không hiện tại cũng không biết bà ấy đã ra sao.
Hai cánh tay của Lâm Đường bị bà nội Dương siết đau, nhưng cô vẫn không kêu than lời nào.
Cô lấy khăn tay lau nước mắt trên mặt bà lão, mỉm cười trấn an.
"Bà nội Dương ạ, bà đừng vội nhé.
Mặc dù cháu không biết chú Hoà Bình đang ở đâu, nhưng cháu tin rằng chú ấy nhất định sẽ quay lại.
Bà đều nói rằng, chú Hoà Bình là đứa con hiểu chuyện và hiếu thuận, chú ấy sẽ không để bà lại một mình.
Có lẽ chú Hoà Bình đang làm nhiệm vụ ở bên ngoài nên chưa có thời gian trở về.
Bà cũng biết đấy, không thể nói chuyện với gia đình khi đang đi làm nhiệm vụ, có thể chú ấy cũng đang nhớ thương bà từ phương xa.
Trước tiên bà phải tự chăm sóc bản thân mình thật tốt, để chú Hoà Bình được yên tâm!"
Chú Hoà Bình mà cô nhắc tới chính là con trai duy nhất của bà nội Dương.
Tiêu Hoà Bình mười mấy năm trước đi ra ngoài tham gia quân ngũ, nghe nói chú ấy ở đơn vị rất có năng lực.
Nhưng, trời có mưa gió thất thường.
Mấy năm trước, trong thôn đột nhiên tới một tờ giấy chứng minh t.ử vong.
Nói là Tiêu Hoà Bình hy sinh.
Còn đưa tới tiền an ủi.
Sau khi nghe được tin tức, bà nội Dương lập tức hôn mê bất tỉnh.
Sau khi tỉnh lại luôn không muốn tiếp thu sự thật này, đôi khi bà tỉnh táo, cũng có khi điên khùng.
Sau lại, thường thường ra ngoài bắt lấy người khác hỏi con trai của mình, luôn miệng nói muốn đón con trai về nhà.
Bà nội Dương nghe được Lâm Đường nói, thay vì nắm lấy cánh tay cô, đã tự nắm lấy tay của bà.
