Trọng Sinh Niên Đại: Vợ Nhỏ Hung Dữ Được Cưng - Chương 299
Cập nhật lúc: 11/01/2026 15:12
Lâm Đường gật đầu, hỏi Xú Đản và Đầu Hổ: "Hai đứa con thì sao?"
Đầu Hổ nói: "Con cũng muốn đọc sách."
Hiện tại bọn nhỏ không quá hứng thú với vẽ tranh nữa. Cảm thấy hứng thú là cái loại tới cơm có thể không ăn, ngủ cũng không cần ngủ.
Cẩu Đản mềm mại nói: "Con muốn vẽ tranh."
Tay cầm b.út màu, nhìn không phải chỉ thích bình thường.
Lâm Đường thấy mấy đứa cháu trai đều đã có tính toán, nói: "Được thôi, vậy chúng ta cùng nhau xem đi."
"Cô cũng đi lấy quyển sách."
Dứt lời, cô trở về phòng. Bức màn trong phòng bị kéo lại, ánh sáng có chút ảm đạm. Nữu Nữu nằm ở trên giường ngủ vô cùng ngon lành. Thân mình bé c.o.n c.uộn tròn thành quả cầu, m.ô.n.g nhỏ dẩu lên, bụng phập phồng lên xuống, thoạt nhìn như một con mèo con.
Lâm Đường thấy bé con đá chăn tới bên chân, tiến lên đắp tới tận bụng. Cầm một quyển sách, tay chân nhẹ nhàng mà đi ra sân.
Ba thằng nhóc đọc sách, vẽ tranh, tới một ánh mắt cũng không cho cô.
Lâm Đường dở khóc dở cười.
Cũng không xoát cảm giác tồn tại, ngồi ở sân bắt đầu xem sách.
Ước chừng nửa tiếng sau, Nữu Nữu xoa đôi mắt đi ra.
"Cô nhỏ!"
Lâm Đường nhìn thấy Nữu Nữu, buông sách, đi qua bế cô bé lên.
"Ngủ no giấc rồi à?" Cô cháu gái tỉnh ngủ không khóc cũng không nháo quá ngoan ngoãn.
Nữu Nữu có chút mơ màng. Cô bé dùng khuôn mặt nhỏ cọ cọ cổ của cô nhỏ, ngáp một cái, giọng nói nhão nhão dính dính: "No rồi ạ!"
"No rồi vậy chúng ta đi rửa mặt trước."
Rửa mặt xong, Nữu Nữu mới hoàn toàn thanh tỉnh lại được. Nhìn thấy mấy anh trai đang làm gì ở đó, lạch bạch chạy qua xem.
"Anh cả, anh hai, hai người đang xem cái gì vậy?" Cô bé đi tới, đầy mặt tò mò hỏi.
Cẩu Đản đang đọc tới chỗ hay, đột nhiên bị đ.á.n.h gãy, trong lòng khó tránh khỏi có chút không vui. Cậu quay đầu, đối diện với đôi mắt trong trẻo của Nữu Nữu, sự bực tức biến mất không còn chút tăm hơi.
"... Đang xem tranh liên hoàn."
Nữu Nữu nhìn cậu: "Đẹp không?"
Cẩu Đản ừ một tiếng: "Đẹp."
Từ trước tới nay cậu nhóc chưa từng thấy sách nào đẹp như vậy. Còn đẹp hơn những câu chuyện xưa mẹ kể cho cậu nghe.
Nữu Nữu gãi gãi đầu nói,"Em cũng muốn xem."
Lâm Đường nhìn thấy cháu gái nhỏ vò đầu, đột nhiên nhớ tới mẹ nói chuyện có rận. Giật mình một cái, Lỗ chân lông trên thân thể bắt đầu không được tự nhiên lắm.
Trờ lại phòng mình, cầm một bình t.h.u.ố.c phun g.i.ế.c rận, đi ra ngoài.
"... Trước dừng lại hết đã, cô bắt rận cho mấy đứa."
Cẩu Đản sờ cái đầu nhỏ trơn bóng của bản thân,"Bà nội cạo hết sạch tóc của chúng con, hiện tại không có rận nữa."
Nữu Nữu tưởng tượng tới mình không còn tóc nữa là muốn khóc. Nhưng lại nhìn Tiểu Cầu cầu trên mũ, mới nhịn xuống không khóc,
Lâm Đường đương nhiên biết tạm thời trên người bọn họ không có rận. Nhưng mà chỉ cần tưởng tượng đã từng xuất hiện, cả người cô bắt đầu khó chịu.
Cho nên, vẫn phải phun t.h.u.ố.c!
"Mau lại đây, cô phun cho mấy đứa một chút, về sau các con sẽ không có rận nữa, chắc các con cũng không muốn tới lúc đó lại phải cạo trọc đúng không?"
Mấy đứa nhóc trong nhà không có rận không đại biểu đám trẻ trong thôn không có. Đi ra ngoài chơi, lơ đãng cái là bị lây. Mà thứ kia sinh sản rất nhanh.
A...
Da gà lại bắt đầu nổi lên.
Nữu Nữu vừa nghe tới cạo trọc, vội chạy tới phía Lâm Đường.
"Không muốn cạo trọc, cô nhỏ mau giúp Nữu Nữu." Cô bé con làm nũng.
Lâm Đường xoa xoa mặt cháu gái, cầm lấy t.h.u.ố.c phun ở trên người cô bé một lượt. Cái chai này là cô đổi từ hệ thống, t.h.u.ố.c g.i.ế.c rận bên trong là tự tay cô làm.
Không mùi không vị, lại là khắc tinh của mọi loại côn trùng.
