Trọng Sinh Niên Đại: Vợ Nhỏ Hung Dữ Được Cưng - Chương 313

Cập nhật lúc: 11/01/2026 15:15

Lý Tú Lệ vừa bỏ sủi cảo mới gói xong vào trong nồi, Vợ chú ba nhà họ Lâm - Lâm Hiểu Tĩnh tới.

Cửa nhà bếp đang mở, cô ta đứng ở cửa chào hỏi.

"Bác dâu hai, chị dâu, Đường Đường..."

Khói trong nồi bốc lên nghi ngút, cùng với một mùi hương thơm bá đạo.

Lâm Hiểu Tĩnh không nhịn được mà nuốt nước miếng.

Thơm quá nha!

"Ai nha, Hiểu Tĩnh đó hả, vừa chúng ta còn đang nói chuyện cho nên không nghe thấy tiếng.

Sao cháu lại tới đây? Ăn chưa, chưa ăn thì cùng nhau ăn chút nhé.

Trong nhà gói sủi cảo, cháu cũng nếm thử tay nghề của bác đi." Lý Tú Lệ cười nói.

Một tay Lâm Hiểu Tĩnh cầm một cái bình, một bàn tay điên cuồng xua xua.

"Không được không được, mẹ cháu đã nấu cơm rồi." chị ta vội vàng cự tuyệt, không muốn chiếm tiện nghi.

Lương thực mới còn chưa được thu đâu, lương thực của mọi nhà đều không còn nhiều lắm.

Nhà chị ta đã vài ngày phải ăn cháo rau dại.

Sao có thể ở lại ăn cơm?!

Nói xong, Lâm Hiểu Tĩnh không đợi Lý Tú Lệ khuyên nữa, đặt chiếc bình trong tay lên trên bệ bếp.

"Đường Đường, không phải em thích ăn rau ngâm mẹ chị làm sao.

Mẹ chị mới ngâm chút cải trắng, nghe nói em đã trở lại, bảo chị đưa tới cho em."

Lâm Đường vui mừng, không nghĩ tới thím ba còn nhớ thương đến mình.

"Cảm ơn thím ba, cũng cảm ơn chị Hiểu Tĩnh."

Thím ba làm rau ngâm có một tay, chị dâu hai làm rau ngâm có một tay, cô thật là quá có lộc ăn.

Lâm Hiểu Tĩnh đối mặt với đôi mắt xinh đẹp như là đang sáng lên của em gái, mặt đỏ hồng.

"... Không cần cảm ơn, mẹ chị nói em thích là tốt rồi."

Đường Đường cười rộ lên thật là đẹp nha!

Lý Tú Lệ cười nói: "Đường Đường, không cần con phải nhóm lửa, con với chị Hiểu Tĩnh của con về phòng nói chuyện một lát."

Hạ quyết tâm giữ Hiểu Tĩnh lại.

Hồng Yến nhớ thương Đường Đường nhà mình, bà cũng không thể keo kiệt phải không.

Lâm Đường đương nhiên biết ý tứ của mẹ cô: "Vâng."

Dứt lời.

Trực tiếp đứng lên.

Bám lấy cánh tay Lâm Hiểu Tĩnh, kéo người vào trong phòng mình.

"Em đã một thời gian không về đây rồi, đúng là có chút chuyện muốn hỏi chị đó."

Lâm Hiểu Tĩnh nghe cô nói như vậy, nhất thời không biết từ chối ra sao.

Chỉ có thể thành thành thật thật đi theo Lâm Đường vào trong phòng cô.

Trong lòng nghĩ ngồi trong chốc lát, chỉ ngồi trong chốc lát chị ta sẽ rời đi.

"Đường Đường, em muốn hỏi gì?" Lâm Hiểu Tĩnh cho rằng Lâm Đường thật sự có việc muốn hỏi, vẻ mặt nghiêm túc hỏi.

Lâm Đường nhìn liếc nhìn chị họ mình một cái.

Phát hiện hình như chị ấy không t.ử khí trầm trầm như trước kia nữa.

Không lẽ đã hòa hoãn quan hệ với thím ba rồi sao?

"Chị Hiểu Tĩnh, việc hôn nhân kia của chị như thế nào rồi? Giải quyết chưa?"

Lâm Hiểu Tĩnh sửng sốt.

Thật sự là chuyện này đã được giải quyết xong được một thời gian rồi.

Đột nhiên hôm nay Đường Đường hỏi đến, chị ta cũng có chút chưa phản ứng lại được.

"Giải quyết rồi." Khuôn mặt chị ta giãn ra, giọng nói cũng mang theo ý cười.

"... Anh trai chị gọi anh Bảo Quốc với anh Ái Quốc với ba anh trai của em nữa, đi đ.á.n.h cái người bắt nạt chị kia.

Chị nghe anh trai chị nói, anh ấy với mấy người anh họ kia đ.á.n.h thằng cháu kia đến mặt mũi bầm dập, khóc thiên thưởng địa, quỳ trên mặt đất gọi ông nội.

Đánh người kia đến mức sợ hãi, sau đó người nhà của người kia cũng không dám quấn lấy chị nữa.

Sau đó chị mới biết được chuyện hai nhà xem mắt ngoại trừ nhà chị với nhà người kia ra thì người ngoài cũng không ai biết, cho nên mới không có ai nói xấu."

Đây là chỗ tốt của việc trong nhà có nhiều đàn ông.

Một lời không hợp là có thể đ.á.n.h tới cửa.

Lâm Đường thấy khi chị họ nhắc tới việc này trên mặt cũng không mang theo nửa phần cảm xúc không tốt nào.

Trong lòng thở dài nhẹ nhõm một hơi.

Cười nói: "Vậy là tốt rồi, nhà chúng ta nhiều người như vậy, không lý nào lại để cho chị phải chịu ấm ức."

Lâm Hiểu Tĩnh nhìn cô cười: "Em còn nói chị hả, không phải em cũng luôn bị Vương Chiêu Đệ kia bắt nạt sao?"

Tuy nói chủ yếu bởi vì Vương Chiêu Đệ kia giống như con rệp đ.á.n.h mãi không c.h.ế.t, nhưng cũng không phải không có nguyên nhân do tính tình Đường Đường quá mức mềm yếu.

Lâm Đường: "..."

Nói người không nói đoản.

Cô là thủ pháp người nối nghiệp, tương lai vô hạn, dù sao cũng không thể g.i.ế.c Vương Chiêu Đệ đi, bẩn tay!

Hơn nữa, đối với loại người có bệnh đỏ mắt như Vương Chiêu Đệ thì, phản kích tốt nhất là: Tự mình nở rộ.

Chỉ cần cô có cuộc sống tốt đẹp, thì Vương Chiêu Đệ cũng tim gan cồn cào khó chịu.

Đánh c.h.ế.t người là phương thức trả thù thấp kém nhất.

Đè đầu cô ta trên tất cả các phương diện, khiến cho Vương Chiêu Đệ cả đời đều không đổi đời được, như vậy mới có thể miễn cưỡng trả lại nợ cho cô ta.

Không tin, cứ để đến cuối năm lại xem.

Cũng chỉ riêng chuyện nuôi heo thôi, Vương Chiêu Đệ đã phải bị lột một tầng da.

Lâm Đường cười cười, không trả lời vấn đề này của Lâm Hiểu Tĩnh.

Chuyển đề tài.

"Chị Hiểu Tĩnh, quan hệ của chị với thím ba hòa hoãn rồi phải không?"

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.