Trọng Sinh Niên Đại: Vợ Nhỏ Hung Dữ Được Cưng - Chương 328
Cập nhật lúc: 12/01/2026 17:03
Lâm Đường đương nhiên không phải cố ý dẫm lên xưởng sắt thép.
Chỉ là đã làm trong nhà máy lớn thì ai cũng gặp phải chuyện này, đây là quy luật.
Nhưng mà.
Khi nhìn khuôn mặt ghen ghét đến vặn vẹo của Lưu Quốc Huy, cô thế nhưng cảm thấy rất vui vẻ!
Liền nhịn không được muốn chọc tức hắn ta thêm vài lần nữa.
Lúc trước mẹ của cô bởi vì chuyện từ hôn mà tức giận hơn một tuần liền mới tốt lên.
Bây giờ cô chỉ mới chọc tức Lưu Quốc Huy một lát thôi, vẫn còn thua thiệt nhiều lắm.
Lưu Quốc Huy nghe Lâm Đường nói về chuyện tốt ở xưởng dệt bông, trong đáy mắt hắn ta tràn đầy tham lam.
Hắn ta nghĩ, chờ sau khi kế hoạch thành công, khiến Lâm Đường nhường vị trí cán cô cô đang làm nhường cho chính mình.
Lòng tham trong lòng đều sắp trào ra.
Nhưng khi hắn ta ngẩng đầu lên, vẻ mặt ảm đạm của Lưu Quốc Huy giống như đã c.h.ế.t cha.
"Vậy thì thật tốt!"
"Đường..."
Đường Đường hai chữ còn chưa nói ra thì đã bị Lâm Đường dùng ánh mắt lạnh như băng trừng trở về.
Hắn ta dừng lại vài giây, vẻ mặt giả vờ mất mát đau khổ mà nói.
"Đồng chí Lâm, từ nhỏ cô đã thông minh, lại là học sinh trung học, tất cả những việc này đều là sự sắp đặt tốt nhất."
Lâm Đường không thấy cảm động chút nào mà ngược lại thấy có điều gì đó không ổn ở đây.
Cảm giác như gặp được quỷ!
"A, cho dù anh có khen tôi lên đến trời cao, tôi cũng sẽ không giúp anh đâu, đừng phí thời gian."
Nếu như có cơ hội, cô tìm việc làm cho anh ba không phải càng tốt hơn sao?
Hắn ta đang xem cô là bé gái ngu ngốc dễ dụ sao, nằm mơ.
Lưu Quốc Huy đột nhiên phát hiện hắn ta nói chuyện cả nửa ngày, nhưng Lâm Đường vẫn chưa trả lời một câu chắc chắn.
Lưu Quốc Huy: "..."
"Không phải, cô nghe không hiểu lời nói ..."
Hắn ta còn đang muốn khoe ra chỉ số IQ của mình một lần nữa.
Bỗng nhiên một cái đầu nhỏ màu than đen đột nhiên nhảy ra khỏi bụi cỏ.
Hơn nữa còn đứng chắn trước mặt hắn ta.
Giống như một con gà mái già che chở cho đàn con của mình.
"Lâm Đường, Lưu Quốc Huy đã từ hôn với mày, tại sao bây giờ mày còn quấy rầy anh ấy."
Không duyên cớ đỉnh đầu một ngụm nồi to Lâm Đường,"..."
Cô nhàn nhạt liếc nhìn Vương Chiêu Đệ, ánh mắt cũng không thay đổi.
Rốt cuộc không vẫn không nén được tức giận?
Vương Chiêu Đệ cho rằng chính mình trốn đến kín mít, nhưng cô ta căn bản không biết Lâm Đường đã nhìn thấy các ngón chân hở ra trong đôi giày vải màu đen của cô ta.
Nếu không có Vương Chiêu Đệ đang rình coi, Lâm Đường cũng sẽ không nói chuyện một mình với Lưu Quốc Huy.
Nếu như bị người quấn lên thì phải làm sao?
Lâm Đường thật sự không nghĩ tới Vương Chiêu Đệ lại yêu Lưu Quốc Huy sâu đậm đến như vậy.
Đã đến lúc này rồi mà cô ta vẫn còn bí mật đi theo phía sau Lưu Quốc Huy, đây đúng là tình yêu nha!
"Lâm Đường, mày đừng giả ngu, tao cảnh cáo mày đừng lại quấn lấy Lưu Quốc Huy.
Nếu không... Nếu không tao đến công xã kiện mày, kiện việc mày làm loạn quan hệ nam nữ." Vương Chiêu Đệ đôi mắt trừng như con trâu lớn, thở phì phì giận dữ nói.
Lâm Đường dùng ánh mắt xem cô ta như một người ngu ngốc.
"... Mày cứ thoải mái."
Rốt cuộc ai quấy rầy a? Còn trợn tròn mắt nói dối.
Nói xong, cô liếc nhìn hai con người kỳ ba này.
Thừa dịp Lưu Quốc Huy đang bị Vương Chiêu Đệ cuốn lấy, cô nhanh ch.óng trở về nhà như một cơn gió.
Lưu Quốc Huy còn muốn bước lên chặn người lại.
Nhưng hắn ta lại bị Vương Chiêu Đệ ngăn cản.
"Quốc Huy, anh để Lâm Đường đi thôi, các ngươi căn bản không phải là người chung một đường ..."
Vương Chiêu Đệ chỉ là muốn khuyên Lưu Quốc Huy đừng phản ứng đến Lâm Đường, nhưng câu nói này của cô ta đã đ.â.m vào thùng dầu hoả.
Không phải người chung một đường?
Lưu Quốc Huy đôi mắt tối sầm lại, vẻ mặt tàn nhẫn.
Xốc lên Vương Chiêu Đệ, lạnh lùng nói: "Cút! Chuyện của tôi không liên quan gì với cô, đừng quấn lấy ông đây."
Không phải người chung một đường thì thế nào, con đường nào không phải do con người đi ra.
