Trọng Sinh Niên Đại: Vợ Nhỏ Hung Dữ Được Cưng - Chương 332
Cập nhật lúc: 12/01/2026 17:03
"Còn có quan hệ với nhà họ Lâm các ngươi, chẳng lẽ là Đường Đường lại chuyện tốt gì sao?"
Các xã viên mồm năm miệng mười nói.
Lâm Phúc thấy bầu không khí gần như đã náo nhiệt lên, kỳ thật ông cũng sợ bị mọi người trong thôn đôi giày thúi, rốt cuộc cũng mở miệng nói.
"Là Đường Đường nhà chúng ta viết văn chương được đăng báo!"
"Là báo chí của tỉnh thành, hôm nay lãnh đạo công xã ở trước mặt mọi người khen ngợi đại đội của chúng ta."
"Còn nói thêm nếu là đại đội của chúng ta hoàn thành nhiệm vụ chăm sóc nuôi dưỡng heo.
Chờ đến cuối năm, danh hiệu đại đội tiên tiến quang vinh chính là của đại đội Song Sơn chúng ta.
Các vị xã viên hãy nỗ lực làm việc, phấn đấu đến cuối năm thu hoạch lớn, đến lúc đó chúng ta sẽ có một năm vô cùng tốt đẹp."
Người ở bên dưới nghe vậy, ngay lập tức sôi trào.
"Đường Đường nhà họ Lâm được lên báo?"
"Tại sao con bé lại được lên báo?"
"Lãnh đạo công xã khen ngợi chúng ta? Khen ngợi vì chuyện gì thế?"
"Đại đội tiên tiến ư? Thật tuyệt nếu đại đội của chúng ta có thể trở thành đại đội tiên tiến!"
"Nhiệm vụ nuôi dưỡng heo cũng không cần phải nhọc lòng cho lắm, những con heo được đại đội chúng ta nuôi rất tốt, ngay cả người của đại đội Kiến Minh tới nhìn cũng phải lên tiếng khen ngợi."...
Lâm Phúc có tâm muốn giữ thể diện cho cháu gái, ông vẫy tay về phía Lâm Đường.
"Đường Đường, nếu các đồng chí đều tò mò vì sao cô lại được lên báo, vậy thì cô nói cho mọi người biết đi, để cho mọi người được lây một chút không khí vui mừng?"
Chỗ đứng của Đường Đường ở trong lòng xã viên trong đại đội càng nặng, đến lúc đưa cho mọi người hai vị trí làm việc trong xưởng tương thì lại càng làm người tin phục.
Tuy nói công việc ở xưởng Đường Đường muốn cho nhà chú hai của cô cả hai vị trí thì cũng không có gì đáng trách.
Nhưng mà, vị trí này chính là công việc có tiền lương đó.
Ai biết có thể có người nào đó trong đội cũng muốn tìm việc hay không?
Lâm Phúc cho Lâm Đường một ánh mắt, cô cũng ngầm hiểu.
Thoải mái hào phóng, không nhút nhát một chút nào.
Trực tiếp đứng lên trên bục.
"Xin chào các bác, các cô, các chú, các thím, làm chậm thời gian của mọi người..."
Còn chưa nói hết câu, những người phía dưới đã sôi nổi cười thiện ý.
Ngoài miệng nói ' này không gì ' đây là chuyện tốt ' mọi người cùng nhau dính thơm lây ' linh tinh.
Lâm Đường cười nhẹ, tiếp tục nói: "Các bác, các cô, các chú, các thím, đều biết chuyện cháu bởi vì hỗ trợ bắt được bọn buôn người, cho nên được Cục Cảnh Sát thưởng cờ đúng không ạ?"
Xã viên trong đại đội gật đầu đúng vậy.
"Bởi vì việc này, cháu đã viết một bài văn ngắn gửi đến tòa soạn báo hướng dương trong tỉnh.
Vốn dĩ chỉ muốn thử xem, không ngờ biên tập của tòa soạn báo hướng dương cảm thấy không tồi, cho nên đăng lên..."
Lâm Đường nói nguyện vọng của cô khi gửi bài báo này, chỉ đơn giản là muốn cho phụ nữ và trẻ em khắp thế giới tránh khỏi cảnh bị chia lìa với người thân.
Lúc này đại đội điện cũng chưa thông, sinh hoạt của những người xã viên cũng không có gì đáng để khen.
Chuyện có thể bàn tán cũng ít đến đáng thương.
Bởi vậy, chuyện ở trong mắt Lâm Đường theo lời cô nói thì không có gì đặc biệt cả, nhưng không phải đã chạm vào trái tim của bọn họ rồi sao.
Một đám hận không thể để cô nói đến địa lão thiên hoang đi.
Vừa nghe lại vừa dạy dỗ những đứa trẻ nhà mình.
Trường hợp kia đúng là rất náo nhiệt.
Lưu Quốc Huy tới sân phơi lúa, mới biết được bài văn của Lâm Đường vậy mà lại được lên báo.
Nhìn cô gái phát ra ánh sáng ở phía trên bục, đôi mắt của anh ta càng thêm sâu hơn.
Ý nghĩ muốn đính hôn một lần nữa với Lâm Đường của anh ta lại càng thêm kiên định.
Mầm Thúy Thúy ôm đứa con trai Phú Quý của mình đứng ở góc, bên cạnh là Lưu Quốc Cường vẻ mặt thành thật.
Cô ta nhìn thoáng qua Lâm Đường thoát t.h.a.i hoán cốt đang đứng trên bục cao, sau đó lại quét mắt về phía em chú dáng vẻ nghèo túng kia của mình.
Trong lòng cười lạnh.
Báo ứng nha!!
