Trọng Sinh Niên Đại: Vợ Nhỏ Hung Dữ Được Cưng - Chương 334
Cập nhật lúc: 12/01/2026 17:04
Trong lòng đã sớm sinh oán hận với Mầm Thúy Thúy.
Dương Xuân Phương trừng Lưu Kiều Kiều, bất mãn nói: "Con trêu chọc cái bà điên kia làm gì? Cũng đã ăn riêng rồi, con muốn mẹ quản thế nào?"
Quản nhiều, còn bị người trong đại đội chọc cột sống.
Vẻ mặt khóc lóc của Lưu Kiều Kiều cứng lại.
"... Vậy con bị đ.á.n.h vô ích sao?" Cô ta ngơ ngác hỏi.
Lưu Đại Trụ nhíu mày, quở mắng: "Một cây làm chẳng nên non, mày không trêu chọc chị dâu mày, thì cô ta cũng sẽ không đ.á.n.h mày.
Phú Quý cũng không trêu chọc gì đến mày, mày làm cô mà lại nói khó nghe như vậy làm gì?"
Ông ta làm ông nội cũng ôm kỳ vòng cao với cháu nội mình cơ mà.
Làm sao mà Phú Quý lại không thể làm công nhân được?
Lưu Kiều Kiều trợn tròn mắt.
Lại nhìn thấy Dương Xuân Phương cũng mang vẻ mặt đồng ý, cảm thấy trong lòng cực kỳ nghẹn khuất.
Bụm mặt cất bước chạy đi.
Lưu Quốc Huy hoàn toàn không để ý tới em gái một mình chạy đi, nhìn về phía Lâm Đường trên bục cao, đôi mắt hơi rũ, không biết đang đ.á.n.h chủ ý quỷ quái gì.
Dương Xuân Phương cũng nhìn lên trên bục cao, thở dài một hơi, đáy mắt tràn đầy hối hận.
Haizz, sớm biết rằng có hôm nay, thì không nên đồng ý cho Quốc Huy từ hôn.
"Không ngờ công việc của Quốc Huy bị mất, còn Lâm Đường lại chân trước trở thành quản lý, sau lưng biến thành danh nhân đăng báo rồi, đây là chuyện gì chứ!" Bà ta tỏ vẻ ảo não.
Từ sau khi Quốc Huy bị đuổi ra khỏi xưởng sắt thép, còn vợ của Quốc Cường tức thì ầm ĩ đòi ra riêng, mặt mũi của bà ta cũng đã mất hết.
Ánh mắt Lưu Đại Trụ cũng mang theo vẻ buồn bã, nhìn chằm chằm Lâm Lộc, biểu tình phức tạp khó phân biệt.
Đột nhiên nhớ tới bởi vì Quốc Huy mạo muội từ hôn cho nên ông ta đến nhà họ Lâm nói chuyện.
Không qua mấy ngày đã bị dội trở lại...
Nhưng không phải bị gấp trở về sao?
"Đều là mệnh a!" Lưu Đại Trụ cười khổ nói.
Chưng 156:
Người ở đại đội khi biết ông ta dùng nhiều thuế ruộng như vậy để tìm một công việc thời vụ cho con trai thì ánh mắt nhìn ông ta cũng đều thay đổi.
Giống như nhìn những con chuột trong cống ngầm vậy.
Đều suy nghĩ ông ta chiếm tiện nghi của đại đội, quản kho hàng tay chân không sạch sẽ.
Ông ta là loại người này sao?
Lưu Quốc Huy nghe thấy cha anh ta nói đều là mệnh, ánh mắt hung ác.
"Tôi không tin số mệnh!"
Dứt lời, nhìn thoáng qua Lâm Đường rồi xoay người trở về.
Tin tốt Lâm Đường được lên báo trở thành chuyện náo nhiệt nhất ở đại đội Song Sơn.
Sau khi trời tối hẳn, vẫn còn một đống xã viên đốt lửa hứng thú bừng bừng nói chuyện.
Dư vị của việc này giằng co kéo dài nửa tháng.
Thời gian sau lại còn truyền tới mấy cái đại đội gần đó nữa.
Nói quay trở lại lúc này.
Lâm Đường đầy mặt bất đắc dĩ mà trả lời đủ loại kiểu dáng vấn đề của các cô, các thím, các bác, trong đại đội.
Cho đến tận gần 10 giờ tối mới ngừng.
Lâm Phúc thấy thời gian không còn sớm, dùng loa lớn nói một lúc, mấy người xã viên mới chưa đã thèm mà đi về nhà.
Lâm Đường đi người nhà mình về nhà.
Lý Tú Lệ nhớ tới lá thư hôm nay mới vừa ký nhận kia, sợ mình lại đã quên, vội vàng đưa cho Lâm Đường.
"Đường Đường, đây là thư mà chiều nay cha con ký nhận thay con đó, gửi từ tỉnh thành tới, có phải cùng một chuyện với chuyện con được lên báo không?"
Ánh mắt của bà thường thường liếc về phía lá thư trong tay Lâm Đường, cũng không nói muốn xem, nhìn một hồi cũng không dằn được lòng tò mò của mình.
Lâm Lộc với ba anh em cũng như vậy.
Còn Ninh Hân Nhu và Chu Mai thì đang đưa bốn nhóc con đi ngủ, tạm thời không rảnh xem náo nhiệt.
Lâm Đường nhìn vẻ đáng yêu của người nhà, nở nụ cười dung túng bất đắc dĩ.
"Muốn xem thì cùng nhau xem đi, có lẽ chính là chuyện báo chí đó." Cô nói.
Lúc này Lâm Lộc lại nhớ tới lá thư lúc trước con gái mình nhận được kia.
Lá thư kia nhìn không tệ, nhưng là trước sau vẫn không nghe thấy Đường Đường nhắc tới.
