Trọng Sinh Niên Đại: Vợ Nhỏ Hung Dữ Được Cưng - Chương 345
Cập nhật lúc: 12/01/2026 17:06
Phùng Tuệ móc một tờ giấy xét nghiệm ra từ trong áo blouse trắng, cười nói: "Ông tới cũng đúng lúc lắm đấy, vừa có kết quả xét nghiệm xong. Ông nhìn thử xem đi!"
Vẻ mặt Bạch Phi hơi ngơ ngác: "Gì cơ?" Chưa xét nghiệm đã có kết quả trước rồi hả?!
Phùng Tuệ lắc đầu, móc một hộp gỗ tròn nho nhỏ giống y như đúc với cái hộp mà ông vừa lấy ra rồi giải thích: "Trùng hợp là tôi cũng có một hộp kem dưỡng da giống như của ông, trước khi ông tới tôi đã mang đi xét nghiệm rồi."
Biểu tình trên mặt Bạch Phi rất ngoài ý muốn,"Thật đúng là trùng hợp." Dứt lời, ông nhận lấy tờ giấy xét nghiệm rồi nghiêm túc nhìn thử.
Vừa thấy được những số liệu rõ ràng trên giấy, biểu tình của người đàn ông hơi hơi biến đổi. Giây lát sau, đáy mắt ông toát ra vẻ mừng rỡ như điên. Số liệu này... còn ổn định hơn cả số liệu của nhã sương hiệu quả nhất trong xưởng nữa.
"Phùng đồng chí, thứ này của cô lấy được từ nơi nào vậy?" Bạch Phi dường như khó có thể áp chế được sự kích động trong lòng. Hộp kem dưỡng da trong tay ông lai lịch bất chính nên khó tìm đến ngọn nguồn, nhưng có khả năng là Phùng Tuệ sẽ biết.
"Xác thật là tôi có biết nhưng tôi phải hỏi người đó trước đã, trực tiếp nói cho anh thì không tốt cho lắm." Phùng Tuệ nói.
Bạch Phi tỏ vẻ rất hiểu đạo lý này, chỉ là biểu tình trên mặt vẫn cực kỳ trịnh trọng như cũ: "Được, vậy làm phiền cô rồi. Nếu việc này thành công thì tôi mời cả gia đình cô đi ăn bữa cơm nhé." Thứ này thật sự vô cùng hiệu quả, ông không muốn bỏ lỡ chút nào.
Phùng Tuệ không khách khí mà cười nói: "Vậy anh cứ chờ đến ngày phải tiêu tiền đi!" Với sự hiểu biết không tính là ít của bà về cô gái nhỏ Đường Đường kia thì chắc hẳn là sẽ không có vấn đề gì lớn.
Bạch Phi vừa thấy biểu tình của Phùng Tuệ thì ngay lập tức đoán được là sẽ không có vấn đề gì lớn, trong lòng thở dài nhẹ nhõm một hơi, nụ cười trên mặt cũng thoải mái hơn không ít.
-
Lại nói tới Lâm Đường bên này.
Trong lúc Lâm Đường đang bận rộn chế t.h.u.ố.c thì Cẩu Đản nói là ba đứa nhỏ đã thức dậy, cô bèn tạm dừng để đi nấu hoành thánh nhỏ cho ba đứa nhóc, sau khi thấy chúng ăn xong thì cô mới thu dọn nhà bếp sạch sẽ .
Nhìn theo Cẩu Đản dẫn ba đứa nhỏ Xú Đản ra khỏi nhà đi tìm mấy đồng bọn nhỏ trong thôn để chơi, cô quay về phòng một lần nữa rồi lao đầu vào bận rộn.
Giữa trưa, lúc mọi người trong gia đình đã làm việc trở về thì cô vẫn còn đang bận việc trong phòng.
"Đường Đường ơi!" Lý Tú Lệ gọi to một tiếng.
Lâm Đường đang hết sức chăm chú điều chỉnh lượng d.ư.ợ.c liệu cần dùng, không nghe thấy gì cho nên cũng không lên tiếng đáp lại.
Lý Tú Lệ buồn bực đi đến trước cửa phòng cô gõ gõ vài cái: "Đường Đường ơi, con đang ở bên trong đúng không?"
Lần này thì Lâm Đường đã nghe thấy: "Con vẫn đang bận, mẹ cứ kệ con trước đi ạ." Cô trả lời, ngay cả đầu cũng không nâng lên. Lúc này đang là thời điểm mấu chốt.
Lý Tú Lệ còn tưởng con gái đang đọc sách hoặc viết viết vẽ vẽ gì đó nên chỉ dặn dò một tiếng rồi đi vào bếp nấu cơm trưa.
Trong lòng Lâm Lộc đã có suy đoán nên vội vàng dặn dò mọi người trong nhà: "Đường Đường đang bận việc nên mấy đứa nhỏ giọng một chút, đừng quấy rầy đến con bé."
Ông nhìn nhìn cửa phòng của con gái, trong lòng vô cùng chờ mong. Hy vọng Đường Đường có thể thuận lợi làm ra t.h.u.ố.c diệt châu chấu. Mọi người vất vả hơn nửa năm chỉ để trông chờ vào lần phân lương thực vào tháng sau thôi, đừng bị thứ côn trùng có hại kia làm hỏng hết.
Mọi người trong nhà họ Lâm gia không quá rõ ràng tại sao Lâm Lộc lại đột nhiên nói như vậy nhưng cũng không rối rắm quá lâu mà sôi nổi nhỏ giọng hơn.
Lâm Đường nghe thấy mọi người trong nhà đã trở lại, trong lòng thầm ước chừng thời gian. Lại tốn thêm nửa tiếng nữa thì cô đã chế xong loại t.h.u.ố.c kia, cô chầm chậm ra khỏi phòng.
