Trọng Sinh Niên Đại: Vợ Nhỏ Hung Dữ Được Cưng - Chương 350
Cập nhật lúc: 12/01/2026 17:07
Lâm Đường thực sự không có chuyện gì để làm, định đi tới ruộng làm việc cùng mọi người thì lại bị cả nhà kiên quyết phản đối. Thật sự quá nhàm chán, cô tránh những xã viên trong đại đội đi tới chân núi.
Núi Tiểu Thanh trông càng thêm xanh mướt hơn một chút so với lần trước cô tới. Dưới chân núi là một mảng xanh biếc sum suê, các loại hoa dại đủ màu đều nở rộ trông rất có sức sống.
Các xã viên trong thôn người này cần mẫn hơn người kia nên những loại rau dại có thể ăn được ở chân núi đều đã bị đào sạch hết rồi.
Lâm Đường nắm tay lại, cảm nhận được cả người mình đều đầy sức lực. Cô nhìn thoáng qua tấm bia đá ngăn cách hai ngọn núi lớn nhỏ rồi nâng bước đi về phía núi Đại Thanh.
Cô cũng không muốn đi vào quá sâu trong núi mà chỉ định vừa đi vừa thăm dò đường xem thử xem bên trong có thứ tốt hay không thôi.
Cây cối trong núi rất rậm rạp, càng đi sâu vào trong thì bốn phía càng như nổi lên một tầng sương mịt mờ, ngẫu nhiên vang lên một hai tiếng sói tru vang vọng cực kỳ khiếp sợ.
Núi Đại Thanh có nhiều thứ có thể ăn hơn so với núi Tiểu Thanh nhiều. Tùy ý liếc mắt là có thể thấy được nấm, mộc nhĩ, d.ư.ợ.c liệu, rau dại, quả dại...
Có nhiều thứ tốt cũng đồng nghĩa với có nhiều nguy hiểm rình rập. Lâm Đường chỉ mới đi khoảng gần mười phút mà đã gặp phải rắn độc, nhện độc, rết độc, cỏ độc... Sự nguy hiểm của núi Đại Thanh quả nhiên là danh bất hư truyền mà!
Bỗng nhiên, lúc Lâm Đường đang hái d.ư.ợ.c liệu thì cảm giác phía sau lưng chợt lạnh lẽo. Cô quay đầu nhìn lại, chỉ thấy phía xa trong rừng cây xuất hiện một con hổ trắng khá to.
Con hổ trắng kia uy phong oai vệ, da lông trắng muốt như tuyết, tứ chi trông rất khoẻ khoắn. Một đôi mắt tỏa ra ánh sáng nguy hiểm, cả người toát ra lực lượng mạnh mẽ.
Thú vị đấy!!
Lâm Đường nhéo nhéo ngón tay, khẽ cười một tiếng rồi yên lặng lấy kim gây tê đã có sẵn t.h.u.ố.c gây tê từ trong không gian hệ thống ra.
Cô không ngốc đến mức dùng nắm đ.ấ.m của mình đ.á.n.h nhau với hổ đâu. Dáng người nho nhỏ yếu đuối của mình sao có thể đ.á.n.h nổi hổ trắng lớn đã trưởng thành chứ!
Cho dù sức lực của cô có mạnh hơn so với người thường thì cuối cùng sẽ bị đuối sức thôi. Có công cụ không dùng chính là đồ ngốc. Nhân cơ hội này để thử hiệu quả của kim gây tê vậy. Nghĩ như vậy, Lâm Đường có chút nóng lòng muốn thử xem sao.
Ai ngờ, cô vừa mới lấy kim gây tê ra thì con hổ trắng kia đã quay đầu... chạy mất. Sao lại chạy vậy hả!!
Lâm Đường: "..." Mày làm ơn thể hiện uy phong chúa tể rừng xanh của mày đi, cảm ơn!
Bạch Hổ: Đừng hòng lừa được trẫm, đồ thú hai chân hư hỏng thích lừa gạt này!
Cơ thể của con hổ trắng kia rất lớn nhưng thân thể lại di chuyển vô cùng uyển chuyển nhẹ nhàng, dường như một trận gió thổi qua nó đã biến mất trong rừng cây.
Chúa tể rừng xanh cất bước chạy mất, Lâm Đường không thí nghiệm được hiệu quả của t.h.u.ố.c gây tê nên cực kỳ không vui.
Sau khi kiểm tra số d.ư.ợ.c liệu, nấm và vài thứ khác trong rổ thì cô thong dong đi xuống dưới chân núi. Trên đường bất ngờ đụng phải một con con thỏ béo mập xui xẻo, nghĩ đến thịt thỏ chua cay thì cô mới lại lần nữa vui lên.
Cuối cùng cũng có chút thu hoạch.
-
Ngoài ruộng.
Ánh nắng hôm nay cực kỳ ch.ói mắt, mới khom lưng làm việc trong chốc lát mà mồ hôi đã chảy đầy mặt rồi.
Mẹ của Xuyên Tử, Vương Tuyết Mai đang muốn gỡ khăn lông trên cổ xuống để lau mồ hôi thì cái khăn lông kia lại vướng ở cổ áo, bà vừa mới kéo nhẹ thì nghe thấy một tiếng ' roẹt ' vang lên, cái khăn lông vốn đã cũ nát kia lập tức rách thành hai nửa. Vẻ mặt Vương Tuyết Mai vô cùng đau lòng.
"... Khăn lông cũng oán trách trời quá nóng đây này." Bà bất đắc dĩ nói,"Tôi còn chưa kêu mệt mà nó đã bãi công trước rồi."
Lý Tú Lệ làm việc ngay cạnh bà nên nhìn thấy tình cảnh này rất rõ ràng. Bà lên tiếng hỏi: "Con gái tôi có mua được vài cái khăn lông từ chỗ bạn con bé làm, là thứ phẩm nên không cần phiếu, bà có muốn mua không?" Đường Đường mang tận sáu cái, trong nhà dùng không hết.
