Trọng Sinh Niên Đại: Vợ Nhỏ Hung Dữ Được Cưng - Chương 418
Cập nhật lúc: 15/01/2026 00:13
Vẻ mặt Quý Túc đột nhiên trở nên trở nên nghiêm túc, nhìn về phía vợ mình: "Dao Dao khoẻ thật rồi sao?"
Vì bệnh của con gái mà hai vợ chồng bọn họ rầu thúi ruột.
Đột nhiên nghe thấy vợ mình nói như vậy, không phải nên vui vẻ đến mức khuôn mặt cũng sắp vặn vẹo luôn rồi sao.
Thẩm Lan nói không chừng con gái còn chưa khoẻ hẳn, nhưng nếu con gái mình đã có thể ăn được đồ ăn, vậy thì chỉ cần tìm được nguyên nhân thì chắc chắn sẽ khỏe lên được.
"Khoẻ hay không vẫn còn chưa thể chắc chắn, nhưng ít nhất thì đã thấy được hy vọng, em tin Dao Dao nhất định sẽ không có việc gì."
Quý Túc nhìn thấy đồ ăn trong tay vợ mình, đoán ra: "Dao Dao ăn cái này?"
Thẩm Lan gật đầu: "Ừ ừ, buổi tối thử lại, nếu mà có tác dụng thì em sẽ đi hỏi bạn của Khanh Khanh một chút xem bạn của con bé có đồng ý bán hay không."
Chỉ cần con gái có thể ăn được, cho dù dùng bao nhiêu tiền, bà ấy cũng đều phải mang đến cho con mình.
Quý Túc xoa xoa đầu nhỏ của con gái, lên tiếng đồng ý: "Được, vậy thử xem sao."
-
Thời điểm đồ ăn của nhà họ Lâm trời xui đất khiến mà được đi vào đại viện chính phủ, Lâm Đường đã sắp đến đại đội.
Cửa thôn đại đội Song Sơn có một mảnh rừng cây nhỏ.
Từ xa xa Lâm Đường đã nhìn thấy hai bóng người.
Trong đó một bóng người rất là quen mắt, bất ngờ lại chính là Trịnh Như Ngọc vừa nãy còn ở trong huyện.
Lâm Đường: "..."Cách quản lý thời gian của hải vương*, người bình thường không làm được.
*Hải vương: ý ám chỉ những người bắt cá nhiều tay, yêu một lúc nhiều người.
Nói đến lúc trước.
Trịnh Như Ngọc ở trong huyện cơm nước xong với Vương Đại Quý, trong lòng cảm thấy rất bất an, vội vàng rời khỏi trong huyện đi đến đại đội Song Sơn.
Nhớ đến chuyện cha của cô ta nói, bảo cô ta tới đại đội Song Sơn thăm Lâm Thanh Nhai, thì cô ta tâm bất cam tình bất nguyện* mà tới.
*Cam tâm tình nguyện: là ám chỉ việc trong tận đáy lòng đồng ý làm một việc gì đó mà không bị ép buộc. Câu trên ám chỉ việc Trịnh Như Ngọc không muốn đến gặp Lâm Thanh Nhai nhưng bị ép nên mới phải đến.
Lâm Thanh Nhai còn không biết anh ta là lựa chọn tâm bất cam tình bất nguyện, khi nhìn thấy vợ sắp cưới của mình thì rất sung sướng.
"Đồng chí Trịnh, sao em lại tới đây? Tìm anh có việc gì không?"
Trịnh Như Ngọc nghe anh ta phun ra một câu sặc mùi của nông thôn, trong lòng cảm thấy vô cùng khinh thường.
Âm thầm trợn trắng mắt, cô ta không kiên nhẫn nói: "Anh không đi thăm tôi, cho nên cha tôi bảo tôi đến thăm anh."
Lâm Thanh Nhai gãi gãi đầu, nhếch môi cười.
"Làm phiền chú Trịnh nhớ đến anh. Trong khoảng thời gian này anh hơi bận, đang định hết bận xong sẽ đi tìm em ngay."
Trịnh Như Ngọc nhìn anh ta một cái, không nhịn xuống mà so sánh người trước mắt này với Vương Đại Quý.
Một người thổ từ trong xương cốt, bào cả đời mà mệnh.
Một người có tiền lương có phiếu, lại còn rất hào phóng.
Ngay cả đứa ngốc cũng biết nên chọn bên nào.
Vị thịt còn vương lại trong miệng, vẻ mặt Trịnh Như Ngọc lại càng thêm không kiên nhẫn.
"Được rồi, nhìn cũng nhìn rồi, tôi đi đây."
Dứt lời liền xoay người.
Nếu là trước kia còn chưa xác định quan hệ yêu đương với Vương Đại Quý, thì cô ta còn sẽ lá mặt lá trái một phen với Lâm Thanh Nhai.
Hiện tại thì sao? Không cần thiết.
Lâm Thanh Nhai thần kinh thô, không chú ý tới cảm xúc của vợ sắp cưới không đúng.
Vội vàng tiến lên, giữ c.h.ặ.t lấy cô gái: "Em chờ một chút, anh có cái này muốn đưa cho em."
Tai anh ta ửng đỏ.
Cả người đều có chút không được tự nhiên.
Trịnh Như Ngọc dừng chân lại, quay đầu lại nhìn anh ta.
Lạnh lùng nói: "Cái gì?"
Lâm Thanh Nhai móc từ trong lòng n.g.ự.c ra một cái dây buộc tóc màu hồng, trân trọng đưa cho cô ta.
"Cái dây buộc tóc hồng này cho em đó, về sau anh sẽ đưa cho em những thứ càng tốt hơn."
Trịnh Như Ngọc bị động nhận lấy, nhìn món đồ chơi nhỏ không đáng giá này, ánh mắt ghét bỏ.
Không chỉ không cảm động mà còn hơi chút muốn cười.
Nhưng mà, cô ta cũng luôn biết làm người nên để lại một đường, làm trò trước mặt Lâm Thanh Nhai, cô ta cũng không trực tiếp phát tác.
Trịnh Như Ngọc miễn cưỡng cong khóe miệng: "Đã biết, tôi đi trước."
Nói xong, bước nhanh rời đi.
Lâm Thanh Nhai thấy vợ sắp cưới nhận lấy, phấn khích đến mức nhảy một chút.
Vừa thấy mình chậm trễ hơi lâu, vội vàng đi về thôn.
