Trọng Sinh Niên Đại: Vợ Nhỏ Hung Dữ Được Cưng - Chương 426
Cập nhật lúc: 15/01/2026 00:14
Sau khi áp xuống những ý tưởng lung tung rối loạn trong lòng, giọng nói khàn khàn trầm thấp của Cố Doanh Chu lại lần nữa vang lên: "Mau đi tới nhà ăn đi, chậm trễ thêm nữa thì ngay cả đồ ăn cũng không còn đâu."
Lâm Đường gật đầu,"Được, vậy tạm biệt anh." Dứt lời, cô xoay người định đi tới nhà ăn.
Đi được vài bước thì Cố Doanh Chu bỗng nhiên gọi cô lại: "Lâm đồng chí!"
Lâm Đường quay đầu lại, vẻ mặt nghi hoặc,"Dạ?"
"Ngày mai tôi sẽ đi tới tỉnh thành, cô có muốn tôi mua giúp gì đó không?" Biểu tình trên mặt Cố Doanh Chu rất bình tĩnh nhưng trong lòng lại đang thầm mắng mình nhiều chuyện, đầu óc bị úng nước. Trời mới biết trước nay anh chưa từng lo chuyện bao đồng như vậy bao giờ.
Lâm Đường cũng không nghĩ rằng người đàn ông nhìn lạnh lẽo cao ngạo như trăng trên trời này lại chủ động đề nghị giúp mình mua đồ.
Cô kinh ngạc chớp chớp mi, cười cười trả lời: "Không đâu, tôi chưa cần mua gì hết, cảm ơn anh nhé!" Làm gì có nơi nào đầy đủ đồ hơn so với cửa hàng hệ thống chứ?
Cố Doanh Chu gật gật đầu, khí chất cao quý ưu nhã kia cực kỳ hút mắt: "Được, vậy... Hẹn gặp lại."
Nhìn bóng dáng Lâm Đường đang rời đi, Cố Doanh Chu chậm rãi quay người đi về hướng ngược lại, trên đường còn rối rắm nguyên nhân khiến mình cư xử kỳ kỳ quái quái.
Người đàn ông trưng ra biểu tình lạnh nhạt giống như bông tuyết rơi đầu mùa, mặt ngoài thản nhiên xa cách ngàn dặm nhưng trong lòng lại đang âm thầm cân nhắc.
Cuối cùng, anh cũng nghĩ ra được nguyên nhân khiến mình cư xử không thích hợp. Nhất định là do diện mạo của đồng chí Lâm Đường trông quá ngoan ngoãn, không như các nữ đồng chú khác cứ nhìn thấy anh là hận không thể dán người lên. Cũng có thể là do Lâm đồng chí trông quá giống với vị mèo tổ tông trong nhà anh tại Kinh Thị nhỉ?
-
Ở niên đại này, toàn dân đều toàn tâm toàn ý làm việc, cả tuần chỉ có mỗi chủ nhật mới được nghỉ ngơi.
Thế nhưng vào cuối tuần thì công nhân cũng phải nhà quét tước vệ sinh, sửa chữa đồ điện và đồ gia dụng, về thăm cha mẹ già hoặc chăm sóc con cái, thời gian thực sự được nghỉ ngơi đã thiếu lại càng thiếu hơn. Cũng vì vậy nên mới có cách nói thế này: ' Chiến đấu chủ nhật, mệt nhọc thứ hai '.
Tết Đoan Ngọ đã qua, lại còn rơi vào thứ tư cho nên cảm giác tuần này trôi qua rất nhanh. Thứ bảy tan làm, tùy tiện ăn cơm xong xuôi, Lâm Đường xách theo một cái bao lớn đi về nhà.
Lúc về đến cửa thôn, các xã viên trong đại đội đều đã kết thúc công việc, thấy Lâm Đường lại trở về thì mọi người trong đội đã quen đến nỗi không còn giật mình nữa rồi.
"Đường Đường đã trở lại rồi đấy à!"
"Lại nghỉ nữa à?" Không giống bọn họ, một năm không có ngày nào được nghỉ ngơi cả.
"Đường Đường, hôm nay cháu đi bộ về đấy à? Đi hơn nửa ngày đúng không?"
"Tích cóp chút tiền mà mua chiếc xe đạp ấy cháu, khi về nhà không cần phải đi bộ nữa. Đến lúc đó đại đội của chúng ta sẽ biến thành đại đội có xe đạp rồi..."...
Mọi người trong đại đội đều nhiệt tình nói chuyện với Lâm Đường, Lâm Đường vừa đi vừa chăm chú nghe, thi thoảng lại đáp lại vài câu.
"Dạ vâng, lần này cháu đi bộ về."
"Xe đạp ấy ạ? Sớm muộn gì cháu cũng sẽ mua."
Vừa nói chuyện vừa đi, chỉ trong chốc lát sau đã tới trong thôn.
Cẩu Đản dẫn theo em trai em gái đi cắt cỏ heo vừa về về, thấy Lâm Đường thì khuôn mặt nhỏ lộ ra vẻ mừng như điên. Cậu nhóc cõng giỏ tre trên lưng chạy như bay về phía cô: "Cô nhỏ!!"
Ba đứa nhóc Xú Đản cũng vội chạy theo.
Đứa nhỏ lên tiếng đầu tiên chính là Nữu Nữu,"Cô nhỏ, cô đã về rồi!" Giọng nói của cô bé ngọt ngào mềm mụp, vừa chạy tới nơi đã ôm lấy đùi của Lâm Đường.
Lâm Đường khom lưng bế Nữu Nữu lên,"Đúng vậy, cô nhỏ đã về rồi. Con nhớ cô à?"
Nữu Nữu gật đầu như giã tỏi,"Nhớ lắm nhớ lắm ạ -"
Cô bé trắng nõn đáng yêu, tiếng cười giòn tan và giọng nói mềm mềm khiến Lâm Đường vui đến mức tươi cười rạng rỡ.
