Trọng Sinh Niên Đại: Vợ Nhỏ Hung Dữ Được Cưng - Chương 443
Cập nhật lúc: 15/01/2026 00:16
"Quốc Huy à, học theo anh trai của cháu chút đi." Nói xong, người nọ lại tiếp tục cảm thán,"Cô gái ưu tú như Đường Đường mà lại bị cháu nhất quyết từ hôn, ai da, sau này đừng có mù mắt như vậy nhé!"
Lưu Quốc Huy mù mắt: "..." Sao cứ phải m.ổ x.ẻ vết thương của người khác ra vậy?
Lưu Quốc Huy tức giận đến c.ắ.n răng, nhìn về phía Lâm Đường, đôi mắt lập lòe ánh sáng không biết đang nảy ra ý xấu gì.
Lâm Thanh Mộc nhận thấy được tầm mắt của Lưu Quốc Huy, không dấu vết mà đứng ra phía trước em gái rồi liếc mắt lườm anh ta một cái. Dám nhìn lén cô gái nhỏ, cái đồ thối tha không biết xấu hổ!
Lâm Đường không chú ý đến tình huống này mà đang nói chuyện với Lâm Phúc và mấy cán bộ trong đại đội: "Bác cả, chú Kiến Tài, mọi người tìm người khiêng lợn rừng về trong thôn phân chia đi ạ. Trồng trọt vụ hè đã khiến mọi người mệt mỏi lắm rồi, lần này để cho các cô bác chú thím cùng được bồi bổ thân thể luôn." Dù sao cũng phải chia, cô chủ động mở miệng thì còn có thể có thanh danh tốt.
Lâm Phúc cũng biết đạo lý này, nên lập tức gọi đám thanh niên trai tráng trong thôn tới khiêng lợn rừng: "Mau tới làm việc đi, đừng có lười biếng nữa! Tới khiêng lợn rừng về thôn phân thịt đi!"
Vừa nghe tới phân thịt thì toàn thôn đều mừng như điên.
Chân núi lập tức náo nhiệt như lúc g.i.ế.c heo ăn tết vậy, trên những khuôn mặt đen gầy chất phác đều nở nụ cười rất tươi, còn vui vẻ hơn lúc giao thừa nữa. Tự nhiên được chia thịt heo, ai mà không vui vẻ cơ chứ?
Đám người Lâm Thanh Mộc và mấy thanh niên khác trong thôn tạo thành một tổ, cùng nhau khiêng lợn rừng lên đi về trong thôn.
"Úi, suýt nữa thì gãy eo rồi! Con lợn rừng này béo thật đấy!" Xuyên T.ử cảm thán.
Trần Tự Cường hơi hơi cong khóe môi,"Nếu heo nuôi trong nhà chúng ta cũng nặng như thế này thì chúng ta đã không cần lo lắng rồi."
Lâm Thanh Mộc xách chân sau của con lợn, cả người đều gồng mình hết sức: "Cũng không phải là không thể, không phải là heo nhà nào trong thôn chúng ta cũng đều béo tốt hay sao? Nếu chúng nó cứ thế này thì chắc hẳn là lúc lớn lên sẽ không tệ đâu."
Một đám thanh niên trẻ tuổi nghĩ về tương lai, cười hì hì đầy vui sướng.
Xuyên T.ử đột nhiên nghĩ tới cái gì đó, nhìn về phía Lâm Thanh Mộc nói: "Tôi vừa mới nhớ ra chuyện này nè! Những chuyện tốt xảy ra trong đại đội gần đây ấy, trước là phương pháp nuôi heo và bây giờ là săn được lợn rừng, hình như đều có quan hệ với em gái nhà cậu hết. Em gái của cậu lợi hại thật đấy!"
Thảo nào khi các thôn khác xuất hiện người có tiền đồ thì cả thôn đều kiêu ngạo như nhau. Thì ra là còn có loại chuyện tốt này nữa, xác thật là rất đáng kiêu ngạo!!
Đối với người nhà họ Lâm mà nói, mỗi khi nghe thấy người khác thật lòng thật dạ khen Đường Đường nhà mình thì họ đều như được vuốt lông vậy, cả người thoải mái không chịu được.
Trong lòng Lâm Thanh Mộc rất đắc ý nhưng trên mặt lại làm bộ làm tịch mà thở ngắn than dài: "Ài, có cô em gái lợi hại như vậy, người làm anh trai như tôi có áp lực rất lớn đấy!"
Trần Tự Cường từ nhỏ đã mặc chung một cái quần lớn lên với anh nên sao có thể không nhìn ra việc người này đang khoe khoang được. Anh cạn lời mà giật giật khóe miệng,"Được rồi đấy, ai mà không hiểu tính cậu hả? Vờ vịt ít thôi, bớt bớt đi."
Lâm Thanh Mộc kiêu ngạo nâng đầu lên, dáng vẻ cực kỳ ngứa đòn,"Mấy cậu muốn vờ vịt cũng không vờ vịt nổi đâu!"
Đám người Trần Tự Cường: "..." Cạu thì giỏi rồi!
Mấy người vừa đi vừa nói chuyện phiếm, trên tay phải vác nặng nên đi cũng không quá nhanh.
Vất vả lắm Lâm Đường mới tách ra khỏi mấy cô thím đầy nhiệt tình trong thôn được. Cô xách một cái chân sau của lợn rừng lên rồi kéo đi, bước chân nhanh như gió mà đi về phía thôn, trên mặt đất kéo ra một dấu vết thật dài.
Mọi người thấy vậy thì đều ngây ngốc.
