Trọng Sinh Niên Đại: Vợ Nhỏ Hung Dữ Được Cưng - Chương 461
Cập nhật lúc: 19/01/2026 15:17
Lâm Đường ngoan ngoãn nhảy xuống, miễn cưỡng vực dậy tinh thần, cong mắt lên: "Đồng chí Cố về rồi hả."
Thời tiết quá mức nóng nực, khuôn mặt trắng như ngọc của cô bị phơi ra một mảnh đỏ thắm, như được bôi một tầng phấn.
Đôi mắt thanh triệt sáng ngời vừa mới bị nước mắt rửa sạch, giống như đã được ngấm mưa bụi Giang Nam.
Cố Doanh Chu đối diện với một đôi mắt như vậy, trái tim lạnh lùng không gợn sóng phảng phất như bị cái gì nhè nhẹ quét qua một cái, lướt qua giây lát.
"Ừ, đã về rồi." Giọng nói khàn khàn của người đàn ông vang lên.
Một câu ' về rồi hả ' của cô gái này khiến trong lòng anh sinh ra một tia ấm áp, rất vi diệu nhưng cũng không thể bỏ qua.
Lâm Đường hơi mỉm cười, xoa xoa mặt, cố gắng vực dậy tinh thần: "Đồng chí Cố đi tỉnh thành có thuận lợi không?"
Cố Doanh Chu gật đầu, cằm tuyến căng c.h.ặ.t, vẽ ra một độ cong hoàn mỹ.
"Rất thuận lợi." Nói xong, từ trong miệng người đàn ông truyền ra một tiếng cười trầm thấp: "Nói đến cũng khéo, tôi mang về từ tỉnh thành một thứ, có lẽ đồng chí Lâm sẽ rất hứng thú."
Dứt lời, mặc dù anh đang bận nhưng vẫn ung dung mà nhìn phía Lâm Đường, chờ cô hỏi.
Đôi mắt đen sâu thẳm, đuôi mắt xẹt qua mũi nhọn.
Giống như một cái vực sâu có thể hút người vào.
Lông mi mảnh dài của Lâm Đường nhẹ lóe, hỏi một câu khiến cho Cố Doanh Chu đột nhiên không kịp phòng ngừa: "... Tại sao anh lại không đeo kính?"
Tự sơ ngộ sau, mấy lần gặp mặt sau này thì cũng chưa nhìn thấy người này cũng đeo chiếc kính có thể làm mềm mại ánh sáng lãnh lệ ở trong đáy mắt của anh lần nào.
Anh không đeo kính, càng hiện lên khí chất lạnh lùng cứng rắn.
Chỉ cần một ánh nhìn thoáng qua về phía này thôi cũng có thể khiến trái tim người khác run lên.
Cố Doanh Chu hoảng hốt.
Tựa hồ bị vấn đề mà cô đột nhiên nói ra làm cho ngạc nhiên.
"Khụ..."
Khó có khi người đàn ông này bị hỏi đến nghẹn họng, có chút rối rắm, không biết nên trả lời như thế nào.
Lâm Đường nháy mắt lấy lại tinh thần, sờ sờ ch.óp mũi, cười nói: "... A, tuỳ tiện hỏi chút thôi."
Có trách chỉ trách dáng vẻ đeo kinh của đồng chí Cố quá văn nhã bại hoại, khiến người ta nhìn một lần lại muốn nhìn thêm lần nữa.
Cô vội chuyển đề tài: "Anh vừa nói có thứ mà tôi sẽ cảm thấy hứng là cái gì vậy?"
Cố Doanh Chu không để ý, từ trong hành lý mang theo bên người lấy ra hai tờ báo.
Đưa qua.
Câu chữ rõ ràng, tiếng nói thanh linh.
"Cô nhìn trước đi."
Ánh mắt Lâm Đường tối lại, trong lòng đã có suy đoán.
Mở tờ báo ra liếc sơ qua một lần, quả nhiên hết thảy giống như suy nghĩ của cô.
Chỉ là...
Ánh mắt tìm tòi nghiên cứu của Lâm Đường nhìn qua: "Đồng chí Cố, tại sao anh lại biết tôi gửi bài?"
Cô bị lộ lúc nào vậy?
Cố Doanh Chu im lặng một lát, vẻ mạt có chút xấu hổ như có như không.
Tuy nói lúc trước anh không phải cố ý nghe lén cô gái này gọi điện thoại, nhưng mà đúng là anh có khả năng nghe rất xa, thiên phú dị bẩm, nhưng dù sao thì như vậy cũng không phải quân t.ử.
Đám người Cố Nhiễm: "..." Mi không phải một tên quỷ độc miệng cộng thêm lòng dạ đen tối sao? Đã có lúc nào quân t.ử hả?
Cố Doanh Chu mím môi, giọng nói lạnh lùng vang lên.
"Xin lỗi, trước đây ở bưu điện, tôi đã nghe thấy cô gọi điện thoại."
Lâm Đường kinh ngạc nâng mi lên.
"??"
Nếu cô nhớ không lầm thì lúc ấy hai người cũng không ở gần nhau lắm đúng không.
Đầu ngón tay Lâm Đường vân vê tờ báo đăng bài báo à mình gửi đi, vẻ mặt sung sướng, nhìn cũng có thể thấy tâm trạng bây giờ của cô rất tốt.
"Như vậy hả." Nói xong, cô bỏ tờ bào trong tay xuống, cong mắt cười nhạt: "Tờ báo này, cảm ơn đồng chí Cố."
Không ngờ sẽ thuận lợi như vậy, đột nhiên yên tâm.
Khóe môi Cố Doanh Chu rất nhanh cong nhẹ lên: "Đồng chí Lâm không cần khách sao, tôi chỉ tiện thể mới mang về thôi."
Không đề cập tới vì muốn chờ hai tờ báo này mà anh đã phá lệ đợi ở tỉnh thành lâu hơn hai ngày.
Lâm Đường a một tiếng, trong mắt giống như có muôn vàn ngân hà, ngón trỏ mảnh dài sờ sờ cằm.
Dường như đã hiểu rõ mà gật đầu.
"Cho dù nói như thế nào cũng cảm ơn anh."
Dù sao cũng đang ở trên đường cái, tuy rằng không có nhiều người lắm, nhưng hai người cũng không nói chuyện lâu, nói vài câu rồi cũng tách ra.
-
Lâm Đường đạp xe đạp trở về, quay về trong xưởng để đi làm chung với Tần Tố Khanh.
Thời gian đi làm mọi người trên đường vội vàng đi tới đi lui.
"Đường Đường, bản thuyết minh phiên dịch kia của cậu thế nào rồi? Vấn đề nhiều không?" Trong mắt Tần Tố Khanh tràn đầy lo lắng.
Chỉ cần nghĩ đến những người kỹ thuật viên trong xưởng tự cho mình là rất giỏi kia, cô ấy đã muốn nghiến răng.
Một đám, quá kiêu ngạo.
