Trọng Sinh Niên Đại: Vợ Nhỏ Hung Dữ Được Cưng - Chương 489
Cập nhật lúc: 19/01/2026 15:23
Hôm nay là thứ sáu, ngày này hàng tuần mấy người Lâm Đường đều rất hưng phấn vì được về nhà. Thế nhưng hôm nay không giống mọi khi, Lâm Đường đã có kế hoạch khác.
Sau khi tùy tiện lấy lý do đi chơi cùng Khanh Khanh và Tiểu Vân rồi ngày mai lại về nhà, tiễn Ninh Hân Nhu và Lâm Hiểu Tĩnh xong, Lâm Đường lại đi tới chợ đen.
Cô vẫn nhớ việc muốn mua một chiếc xe đạp để tiện cho chị dâu cả ngày ngày được về nhà.
Cũng không phải Lâm Đường không muốn ở cùng một chỗ với chị dâu cả mà cô chỉ thuần túy cảm thấy anh cả và chị dâu cả không nên ở riêng quá lâu, sẽ ảnh hưởng tới tình cảm vợ chồng.
Có ý định mua xe đạp, phiếu thì trong tay cô có nhưng tiền lại còn thiếu một chút. Một chiếc xe đạp tốn ít nhất một trăm sáu mươi đồng mà trong tay Lâm Đường chỉ còn có chín mươi hai, còn thiếu không ít tiền nên cô muốn đi bán vài thứ để kiếm chút tiền.
Ngựa quen đường cũ đi vào chợ đen.
Vị trí của chợ đen lại vừa mới đổi một lần nữa, vị trí trở nên càng hẻo lánh và người cũng ít hơn so với hai lần trước rất nhiều.
Lâm Đường mang theo mấy cái khăn lụa, mấy bánh xà phòng và một cặp chân giò heo. Mấy thứ này khá hiếm thấy nên bán hết rất nhanh, tổng cộng kiếm thêm được bảy mươi đồng tiền và một chồng phiếu.
Lâm Đường vừa mới cất tiền và phiếu cẩn thận, quay người lại thì đụng phải một người rất cao, Lâm Đường chỉ cao tới n.g.ự.c người đó.
Đụng hơi mạnh nên cô cảm giác đầu mình có chút ong ong. Lâm Đường che đầu lại rồi lùi về phía sau hai bước. Sau đó, cô nghe thấy một giọng nói trầm trầm quen thuộc vang lên: "Xin lỗi." Giọng nói như tiếng đàn vang lên trong gió, âm sắc độc đáo khiến người nghe khó quên nổi.
Ánh mắt của Lâm Đường lập tức sáng ngời, nâng khuôn mặt đã được bôi đen sì lên rồi cất giọng nói ngọt ngào: "Cố đồng chí?"
Cố Doanh Chu sửng sốt, đôi mắt sâu thẳm hơi kinh ngạc, trên khuôn mặt lạnh nhạt xuất hiện vẻ khiếp sợ, lông mày cũng nhíu c.h.ặ.t lại: "... Lâm đồng chí? Sao cô lại ở chỗ này thế?"
Lâm Đường thấy trên mặt người đàn ông không ngụy trang chút nào thì cạn lời mà giật giật khóe miệng. Cô lấy một cái khẩu trang màu đen ra từ trong bao, khoa tay múa chân một chút rồi nhỏ giọng nói: "Anh tới nơi này vì mục đích gì thì tôi cũng vì mục đích đó. Đây là khẩu trang, anh mau đeo lên đi, phòng ngừa vạn nhất."
Cố Doanh Chu ngoan ngoãn nhận lấy rồi học theo cô đeo khẩu trang lên trên mặt. Khuôn mặt tuấn dật kia bị khẩu trang màu đen che khuất, không chỉ không khiến cho anh biến thành người qua đường mà ngược lại còn tặng thêm vẻ thần bí khó lường.
Lâm Đường yên lặng không nói gì,"..." Thất sách rồi!
Cố Doanh Chu nhận thấy biểu tình của cô không đúng, kinh ngạc hỏi lại: "Làm sao vậy? Tôi có chỗ nào không thích hợp à?"
Bỗng nhiên, ngoài cửa có một giọng nói đầy kinh hoảng vang lên: "Có người tới kìa, chạy mau đi!"
Những người bên trong nghe thấy câu này thì sắc mặt đều biến đổi, hốt hoảng thu dọn đồ vật rồi nhanh ch.óng chạy tới một cửa ra khác.
Lâm Đường nghe thấy câu này thì phản ứng lại trong nháy mắt, nhanh ch.óng giữ c.h.ặ.t t.a.y Cố Doanh Chu rồi vội vàng chạy theo đám người. Vào thời khắc nguy cấp, con người thậm chí còn có thể phá vỡ cực hạn của thân thể.
Những người trong chợ đen đều cực kỳ có kinh nghiệm, sau khi rời khỏi lập tức chạy ùa ra bốn phương tám hướng.
Lâm Đường lôi kéo Cố Doanh Chu chạy trốn rất nhanh, chỉ một lát sau đã không thấy bóng người xung quanh nữa.
Không biết đã chạy bao lâu, cuối cùng Lâm Đường cũng dừng lại rồi kéo khẩu trang trên mặt xuống khẽ nhếch miệng thở dốc. Cô còn tưởng rằng mình đã chạy đến tắt thở rồi chứ!
"Chắc là không có việc gì nữa rồi." Lâm Đường vừa thở phì phò vừa nói. Hôm nay suýt chút nữa là lật thuyền trong mương rồi.
Toàn bộ lực chú ý của Cố Doanh Chu đều đặt lên trên bàn tay đang nắm lấy tay anh. Tay của con gái đều như thế này à? Vừa trợn lại vừa mềm, cứ như là ngọc trắng thượng hạng vậy. Khiến người khác... yêu thích đến mức không muốn buông tay.
