Trọng Sinh Niên Đại: Vợ Nhỏ Hung Dữ Được Cưng - Chương 532
Cập nhật lúc: 19/01/2026 15:32
Đè nén sự kích động như sóng to gió lớn nơi đáy lòng, Lâm Vệ Quốc móc ra một tờ giấy khác ghi lại những vật phẩm trong bao hàng do Lâm Đường viết. Có nước trái cây bổ dưỡng thân thể, có mì ăn liền, có t.h.u.ố.c mỡ trị vết thương do giá rét, ...
Nghĩ đến Đường Đường nói cô đã tìm được công việc, mấy thứ này đều là dùng tiền lương để mua thì Lâm Vệ Quốc sảng khoái đến mức cười tươi. Tốt rồi! Cuối cùng Đường Đường cũng được như ước nguyện, như vậy là quá tốt rồi!
Anh đi tới cái bàn đặt giữa phòng, lôi hết những đồ vật trong bao hàng ra. Giống như trẻ con mở quà tặng, mỗi thử anh đều muốn nhìn thử một chút, mỗi thứ cũng đều muốn thử xem sao.
Lâm Vệ Quốc rót cho mình một chén nước trái cây bổ thân thể có màu sắc tươi đẹp kia trước. Nếm thử một ngụm, l.ồ.ng n.g.ự.c chợt nóng lên. Sự ấm áp kia nhanh ch.óng lan ra khắp cơ thể, chỉ trong giây lát mà cả người đều ấm áp hẳn lên.
"Sướng!" Lâm Vệ Quốc ken một tiếng. Nghĩ đến Đường Đường nói đây là do cô tự tay làm, trên mặt người đàn ông lộ ra vẻ kiêu ngạo và đầy tự hào.
Mấy người Tề Hàng thấy bộ dáng thích ý của anh thì đều ném tay nải trong tay xuống giường rồi đi về phía anh. Tề Hàng hiếu kỳ hỏi: "Vệ quốc, đây là cái gì thế? Ai gửi cho cậu vậy?"
Đều là anh em cùng nhau vào sinh ra t.ử nên Lâm Vệ Quốc cũng không keo kiệt. Anh vẫy vẫy tay, nói: "Đi lấy..."
Lời này còn chưa nói xong thì đã thấy mấy thằng nhóc này đều cầm cốc tráng men hoặc hoặc chén vỡ tới đây, ánh mắt trông mong mà nhìn anh.
Lâm Vệ Quốc bị chọc tức đến phì cười, cười mắng: "Đàn gia súc này!" Động tác cũng lưu loát ghê cơ.
Tuy ngoài miệng nói như vậy nhưng tay anh vẫn rót nước trái cây vào cốc cho bọn họ. Anh cân nhắc rất kỹ trước khi rót, mỗi người chỉ được uống một ngụm, ai cũng không được thêm một giọt nào.
Mấy người kia: "..." Cần phải thái quá như vậy không?
Họ khinh thường liếc nhìn doanh trưởng nhà mình một cái rồi nâng cốc lên, ngửi đầu uống sạch chất lỏng kia.
Ui chao ——
Thứ này không bình thường! Thực sự là không bình thường chút nào!
"Doanh trưởng, đây là cái gì vậy? Sao tôi cảm thấy cả người đều nóng lên vậy? Ở chỗ này nhiều năm, trên người tôi thực sự là không có lúc nào được ấm áp hết. Tự nhiên bây giờ lại nóng cả người lên, thoải mái ghê luôn!" Một cậu lính cười ha hả mà vò đầu.
Tề Hàng cũng vô cùng chấn kinh,"Tôi cũng có loại cảm giác này, xác thật là cả người đều nóng lên." Uống cái này xong còn ấm hơn so với chạy hai vòng bên ngoài nữa. Hơn nữa cũng không phải kiểu ấm bình thường mà là loại ấm từ sâu trong cơ thể ấy.
Khóe miệng của Lâm Vệ Quốc hơi nhếch lên: "Hiệu quả đúng như em gái tôi nói."
Tề Hàng khoác lấy vai anh, làm ra dáng vẻ anh em tốt mà hỏi: "Anh em à, em gái tôi có nói là nước này có hiệu quả gì không?"
Nói thật thù trước kia ấn tượng của anh đối với cô em gái này của Vệ Quốc không hề tốt đẹp chút nào. Lúc anh quen biết Vệ Quốc thì thằng nhóc này đang tìm đến tất cả các chiến hữu ở đây để mua đồ cho em gái của cậu ta. Nào là áo khoác quân trang xanh lục, nào là mua ấm nước, tìm đặc sản gửi về... Nói chung là đối xử với cô gái nhỏ kia còn tốt hơn đối với cha mẹ cậu ta nữa. Thế nhưng còn người kia thì sao? Ngay cả một phong thư cũng chưa từng gửi đến.
Anh từng cảm thấy em gái của Vệ Quốc chính là một kẻ sói mắt trắng, cho dù Lâm Vệ Quốc giải thích là do em mình bận đi học thì ấn tượng của anh cũng vẫn chưa từng thay đổi.
Thế nhưng việc hôm nay đã tát cho anh một cái tát thật đau! À, không đau! Sảng khoái mới đúng!
Lâm Vệ Quốc nghe thấy câu nói mặt của chiến hữu thì đ.ấ.m nhẹ vào bả vai của Tề Hàng,"Cút! Ai là em gái của cậu cơ? Đường Đường nhà chúng tôi có tận bảy người anh trai, ai cần đến người anh trai khác họ như cậu?"
