Trọng Sinh Niên Đại: Vợ Nhỏ Hung Dữ Được Cưng - Chương 543
Cập nhật lúc: 24/01/2026 07:12
Nói tới đây, bà lại thở dài một hơi,"Là do mẹ và cha con không bản lĩnh, ngay cả cung cấp tiền cho con đi học cũng không cung cấp nổi..." Nếu con gái có thể học đến hết cấp ba, có lẽ hiện tại sẽ một loại quang cảnh khác.
Sự ấm ức vẫn luôn bị đè nén trong n.g.ự.c Lâm Hiểu Tĩnh nhanh ch.óng tan biến trong nháy mắt. Ánh mắt chị nhìn Trương Hồng Yến lập tức mang theo vẻ thân mật xưa nay chưa từng có: "Con không trách cha mẹ, hai người nguyện ý cung cấp tiền cho con học đến hết cấp hai đã là quá tốt rồi."
Nhìn thử xem các cô gái trong thôn có mấy người biết chữ? Chị có thể được sinh ra ở nhà họ Lâm đã rất may mắn rồi, làm người không thể quá tham lam. Chị đã có được rất nhiều rất nhiều, nếu tham lam hơn nữa thì ông trời sẽ không vui.
Trương Hồng Yến xoa xoa đầu Lâm Hiểu Tĩnh, lần đầu tiên hiểu được cảm giác thoải mái và thư thái khi có con gái. Con gái bà xác thật rất tri kỷ, cũng may là bà còn có thời gian.
Trương Hồng Yến và Lâm Hiểu Tĩnh ngồi chơi thêm một lát rồi rời đi.
Lâm Lộc hỏi Lâm Đường về chuyện máy móc trước đây cô từng nhắc tới: "Con gái à, không phải trước đó vài ngày con có nói là sẽ kiếm một đống máy móc gì đó cho xưởng tương hay sao? Máy móc đó bao giờ thì có vậy?"
Bởi vì cán bộ đại đội nói trong thôn sắp xây dựng xưởng tương nên mọi người trong thôn đều nhìn chằm chằm vào cái nhà máy kia. Cũng vì vậy cho nên mọi người trong thôn cứ thấy ông là lại hỏi vài câu, bây giờ ông cứ thấy người trong thôn đi về phía mình thì lại có chút thần hồn nát thần tính.
Lâm Đường trả lời,"Máy móc đã sắp xong rồi ạ, mấy ngày nay có thể đi chở về rồi."
Cô nghĩ nghĩ một lúc rồi nói: "Chẳng qua con kiến nghị vẫn nên chờ anh ba con rảnh thì hẵng chở máy móc về. Đến lúc đó nhờ anh ấy tìm người hoặc tự mình lái xe chở máy móc về, vừa an toàn lại vừa có hiệu suất cao, không cần thiết phải vội vã một hai ngày làm gì..." Nếu tự đi bê về không chỉ không an toàn mà mấu chốt còn khiến cả người mệt mỏi.
Lâm Lộc nghe được câu lời chắc chắn thì yên tâm một nửa,"Con nói cũng có lý, vậy cứ theo lời con nói mà làm đi."
Giờ này khắc này, ở nhà bên cạnh. Cuối cùng Vương Chiêu Đệ cũng tích cóp đủ năm mao tiền. Cô ta nhìn căn nhà đẹp đẽ và khí phái bên cạnh, môi suýt chút nữa bị c.ắ.n nát. Vuốt vuốt cái khăn rách bọc năm mao tiền, Vương Chiêu Đệ cười khanh khách: "Ha ha ha, Lâm Đường, mày c.h.ế.t chắc rồi!" Ngày mai cô ta sẽ đi gọi điện thoại cho người kia để kể chuyện.
Bởi vì nhớ thương đến việc dạy cho Lâm Đường một bài học nên Vương Chiêu Đệ hưng phấn đến nỗi cả đêm không ngủ ngon.
Sáng sớm ngày hôm sau, Vương Chiêu Đệ cho heo ăn, đun nước ấm, thuận tiện giặt sạch sẽ quần áo của cả nhà rồi mới đi vào trong huyện.
Vương Chiêu Đệ không được ăn cơm no nên bước chân rất yếu ớt, đi đường chậm rì rì. Trời còn chưa hoàn toàn sáng lên cô ta đã ra khỏi nhà, không ngừng đẩy nhanh tốc độ nhưng mới đi được một nửa đường lớn trong thôn.
Lâm Đường chở Ninh Hân Nhu bằng xe đạp đi ngang qua, thấy cô ta thì có chút ngoài ý muốn. Ngô Xuân Hoa cho phép Vương Chiêu Đệ ra khỏi đại đội sao?
Trong óc hiện lên dấu chấm hỏi nhưng Lâm Đường không nghĩ nhiều, trên chân dùng tốc độ nhanh hơn mà nghênh ngang phóng qua người cô ta.
Vương Chiêu Đệ ghen ghét đến đỏ cả mắt, tức giận hét to: "Có xe đạp thì ghê gớm à!" Lời nói ghen tị đến mức cách mấy km cũng có thể ngửi thấy mùi chua.
Người trong thôn: Đó mà là ghê gớm sao? Đó phải là cực kỳ ghê gớm mới đúng!
Đại đội có người mua xe đạp nên toàn bộ đại đội cũng tiện hơn rất nhiều. Đặc biệt là người nhà họ Lâm đều vô cùng hào phóng, nếu ai có việc gấp thì nhà họ cũng nguyện ý cho người đó mượn xe. Còn về việc làm hư hỏng? Đó là không thể nào! Đây chính là thứ đồ cực kỳ đắt đỏ, người trong thôn thà quăng ngã chính mình chứ không bao giờ để xe đạp bị hỏng.
