Trọng Sinh Niên Đại: Vợ Nhỏ Hung Dữ Được Cưng - Chương 556
Cập nhật lúc: 24/01/2026 07:14
Chỗ cái người họ Chu này đã lửa sém lông mày, ông ta cũng muốn đi tìm chỗ dựa mới.
Chu Tư Hàn còn chưa lấy lại tinh thần, người tới báo tin đã đi xa.
Nhìn bóng dáng vội vã kia, ông ta rất bất mãn.
Trong lòng lập tức âm thầm ghi vào sổ.
Không biết trên dưới.
Lần tới lại có chuyện tốt cũng đừng mơ tưởng!
Người cũng đi rồi, Chu Tư Hàn chỉ có thể nén sự giận dữ lại, nhìn về phía tờ báo.
Vừa nhìn một cái.
Kia kêu một cái tâm thần đều nứt, mặt như màu đất.
Đây đây đây, việc này tại sao lại có thể lặng yên không một tiếng động đã lên trên mặt báo rồi???
Trong lòng ông ta vô cùng hoảng hốt, cầm theo tờ báo ra khỏi cửa nhà.
Cùng thời gian, ở căn nhà lớn nào đó.
Nhà họ Hạ cũng thấy được tờ báo.
Hạ Chí Hào quan hệ rất lớn, nơi này có rất nhiều người nịnh bợ ông ta.
Mấy năm nay ông ta vô cùng hưởng thụ sung sướng.
Vậy mà lại coi mình là vua một cói.
Khi nhìn thấy tờ báo kia thì phản ứng đầu tiên là tức giận!!
"Bài báo này buồn cười thật, đúng là rất buồn cười! Từ ngữ không hợp! Ác ý cử báo!" Hạ Chí Hào lạnh lùng mà nói.
Trọng điểm nhìn thoáng qua b.út danh bên dưới bài văn.
Ông ta trực tiếp hỏi tiểu Lưu bên cạnh: "Lâm Đường này là người ở đâu? Đang làm gì?"
Tiểu Lưu nâng mắt kính: "Đồng chí Lâm Đường là người của đại đội Song Sơn, là bạn học cùng trường với cô Hạ, cùng một lớp, là người luôn giữ vị trí đứng đầu hàng năm..."
Ý ngoài lời là, cô gái nhỏ người ta cũng không nói bừa.
Tin tức trên tờ báo này rất chân thật.
Còn có khả năng cho ông một đòn nghiêm trọng!
Hạ Chí Hào kinh ngạc không thôi.
Cũng không kỳ quái, một người mà ông ta chưa bao giờ từng để vào mắt, đột nhiên nhảy ra cho ông ta một b.úa, đặt vào vị trí của ai cũng đều phải há hốc mồm.
"Thì ra là con bé đó hả!" Hạ Chí Hào tỏ vẻ ngạo mạn: "Chẳng qua cũng chỉ là một cô gái nhỏ ở nông thôn, mèo mù đụng vào chuột c.h.ế.t, bản thảo được đăng báo, còn tưởng mình sức lực của mình lớn đến đâu cơ chứ."
"Tiểu Lưu, quay số điện thoại cho tôi, tôi muốn gọi điện thoại!"
Đầu tiên phải tạo áp lực cho toà soạn báo, để thu hồi lại số báo này.
Còn về những chuyện khác thì không vội.
Còn cô gái đầu sỏ gây tội kia?
Hạ Chí Hào cảm thấy một đầu ngón tay của mình, đã có thể ấn c.h.ế.t cô rồi, không đáng sợ hãi.
Tiểu Lưu đã đi theo Hạ Chí Hào từ rất sớm, biết người ông ta muốn gọi điện thoại cho là ai.
Chỉ là, lần này không giống vậy, tiểu Lưu có một linh cảm không tốt.
Việc này sợ là sẽ không dễ dàng giải quyết.
Anh ta biết người trước mắt này đã sớm không phải là người đầy cõi lòng ý tưởng và khí phách năm đó nữa.
Cho nên, tiểu Lưu không nhiều lời, trực tiếp quay số.
Điện thoại rất nhanh đã được kết nối.
Hạ Chí Hào còn chưa kịp mở miệng, bên kia đã mắng té tát.
Cách điện thoại, cũng có thể nghe ra sự tức giận của người bên kia điện thoại.
"Hạ Chí Hào, mẹ nó mày còn có mặt mũi gọi điện thoại cho tao hả, lăn con bê, ông đây đã bị mày làm cho sứt đầu mẻ trán, con mẹ nó mày lấy đâu ra mặt mũi mà tìm ông đây hả?"
"Tao nói cho mày biết, chuyện bê bối này mày thuận lợi giải quyết thì còn được, nếu là không giải quyết được, ông đây có c.h.ế.t cũng không bỏ qua cho mày đây!!"
Nói tới đây, lửa giận của người đàn ông kia lại càng lớn, cơ hồ c.ắ.n răng, tiếp tục nói:
"Cái đứa con gái phế vật kia của mày không thi đậu đại học cũng đừng đi học, đoạt thành tích với thư giới thiệu của người khác thì giỏi giang lắm hả, cho dù có lăn lộn được bằng tốt nghiệp đại học, cũng chỉ là một phế vật mà thôi, cả đời phế vật!!"
"Sau này đừng tìm tao nữa, mày tự cầu nhiều phúc đi."
Phun ra một hơi bực tức, người nọ 'bang' một cái cắt đứt điện thoại.
Hạ Chí Hào bị mắng đến sửng sốt.
Hơi không phản ứng lại được, mặt đầy mơ hồ quay sang nhìn tiểu Lưu.
"Tiểu Lưu, tôi bị mắng hả?" Ông ta buồn bực chỉ vào ch.óp mũi mình, trên mặt tràn đầy vẻ khó có thể tin.
Tiểu Lưu không định trả lời, bởi vì người này thật sự không phải là một người dễ tính.
