Trọng Sinh Niên Đại: Vợ Nhỏ Hung Dữ Được Cưng - Chương 570
Cập nhật lúc: 24/01/2026 07:15
Mọi người thấy mặt Đinh Dật lại đỏ lên thì đều cười rộ lên đầy thiện ý, tuy Lâm Đường không cười ra tiếng nhưng nhìn khóe miệng nhếch lên cao cao kia thì rõ ràng cũng bị chọc cười.
Trên mặt Đinh Dật càng nóng hơn, định rời đi nhưng bạn gái vẫn còn ở đây nên chỉ có thể kìm nén sự không được tự nhiên mà đứng yên tại chỗ.
Chu Bội Du không nỡ để bạn trai mình phải xấu hổ nên giữ c.h.ặ.t t.a.y áo của anh: "Tôi muốn tưởng nước, bọn tôi trở về trước đây!" Nói xong thì cô ấy gật gật đầu vài cái với mấy người Lâm Đường, không cho bọn họ thời gian phản ứng đã dẫn Đinh Dật đi mất.
Dương Đốc cảm thấy chưa ăn cơm cũng đã có chút no, giọng điệu chua lòm: "Làm như chỉ có hai người họ biết yêu đương ấy! Chờ tôi ăn mè đen thêm nửa năm nữa rồi đi xem mắt cho coi."
Vương Văn phức tạp mà nhìn nhìn đỉnh đầu càng ngày càng có xu hướng suy tàn của anh, giọng điệu đầy tiếc nuối: "Anh cảm thấy dù chú có ăn mè đen thêm cả một năm nữa thì tóc cũng không mọc ra nổi đâu." Anh chưa nghe nói ăn mè đen trị được đầu trọc bao giờ cả.
Hai dòng lệ chua xót của Dương Đốc lặng lẽ chảy xuống, tổn thương quá đi mất! Người no không biết sự khốn khó của người đói, an ủi anh một chút thì c.h.ế.t à?
"Anh Vương, vậy anh cảm thấy em sẽ không tìm nổi bạn gái à?" Dương Đốc nghẹn khuất hỏi.
Vương Văn thở dài một hơi,"Tìm thì vẫn có thể tìm được, chỉ cần đừng đặt yêu cầu cao như vậy nữa. Tranh thủ lúc trên đầu chú còn có mấy sợi lông mà đi tìm bạn gái đi." Dứt lời, anh nhanh ch.óng chạy đi đuổi kịp mọi người phía trước
Dương Đốc kêu rên: "Anh Vương à, anh càng nói càng quá đáng!!"
Hai người liên tục đấu võ miệng, anh tổn hại tôi một câu tôi hấp hối giãy giụa một câu mà đi về văn phòng.
Lâm Đường muốn cảm ơn Cố Doanh Chu nên không đi nhanh như vậy mà thong thả đi ở phía sau cùng. Cô không đi nhanh nên đúng lúc cho Trương Tình Tình cơ hội. Cô ta phẫn hận nói: "Cô đừng có mà kiêu ngạo!! Tôi sẽ không viết kiểm điểm và càng không xin lỗi, cô liệu mà cầu mong cho cả đời của cô đều thuận lợi như vậy đi!"
Cố Doanh Chu nhìn thấy Trương Tình Tình ngăn cản cô gái nhỏ nên nhanh ch.óng bước tới, nghe thấy những lời này của cô ta thì sắc mặt anh chợt lạnh lẽo hơn hẳn, nhàn nhạt nói: "Lâm đồng chí có tính tình tốt mà năng lực nghiệp vụ lại giỏi giang, đương nhiên là cả đời đều sẽ xuôi gió xuôi nước rồi."
Đôi mắt đen thâm thúy của anh nhìn chằm chằm vào Trương Tình Tình mang theo chút k.h.ủ.n.g b.ố và áp bức: "Còn cô ấy mà, người đã xấu mà lòng dạ càng xấu hơn, đã vậy còn c.h.ế.t cũng không biết hối cải. Chỉ sợ là sau này sẽ đi một bước ngã một bước, cả đời đều không thể kiêu ngạo nổi." Thân hình cao lớn của Cố Doanh Chu che chắn hơn nửa người Lâm Đường trông y hệt như phụ huynh bao che cho con cái.
Đây là lần đầu tiên Trương Tình Tình nhìn thấy một người đàn ông đẹp trai như vậy, mà người đàn ông này còn che chở bảo vệ cho Lâm Đường nên cô ta suýt tức c.h.ế.t, đầu óc nóng lên mà tra hỏi: "Anh lại là ai nữa? Tình nhân của Lâm Đường à? Nếu không thì anh che chở cho cô ta như vậy làm gì?" Lâm Đường dựa vào đâu mà lúc ở trường học có thể dễ dàng nhận được sự yêu thích của mọi người mà lúc đi làm vẫn là như thế?
Trương Tình Tình nhìn khuôn mặt còn đẹp hơn hoa của Lâm Đường, chỉ hận không thể trực tiếp cắt nát mặt cô ra.
Sau khi đi làm thì ai cũng đều mặt xám mày tro, cho dù chú ý bảo dưỡng cũng khó tránh khỏi tiều tụy. Trương Tình Tình trơ mắt nhìn mình trở nên già nua mệt mỏi, ngay cả một biện pháp cũng không có. Loại cảm giác này thực sự khiến cô ta chua xót vô cùng.
Thế nhưng cũng đi làm như nhau, nhìn thấy khuôn mặt nhỏ không những không tiều tụy mà còn đẹp hơn trước của Lâm Đường thì Trương Tình Tình không thể khống chế nổi sự ghen ghét đố kỵ và muốn hủy hoại trong lòng mình.
