Trọng Sinh Niên Đại: Vợ Nhỏ Hung Dữ Được Cưng - Chương 605
Cập nhật lúc: 24/01/2026 07:19
Một người trong số đó lên tiếng hỏi: "Ái Quốc, sẽ có người đồng ý mua tương ớt của chúng ta sao?" Người ta là công nhân của xưởng lớn đấy, làm gì có thứ tốt nào là chưa thấy qua?
Những người khác cũng cúi đầu, nhìn uể oải không thôi. Đến tận khi ra khỏi thôn thì họ mới biết được thế giới bên ngoài lớn đến bao nhiêu.
Lâm Ái Quốc thấy mấy người bọn họ còn chưa đẩy mạnh tiêu thụ mà đã gục đầu xuống hết thì lập tức giơ tay đập vào lưng mỗi người một cái: "Đều ưỡn n.g.ự.c ngẩng đầu hết lên cho ông đây! Chúng ta đi giới thiệu thứ tốt chứ đâu phải làm chuyện gì xấu xấu, sao lại tự mình chột dạ trước thế hả?! Mấy cậu như vậy thì làm gì có ai dám tin tưởng và tình nguyện nghe mấy cậu nói chuyện chứ hả?" Mấy thanh niên trẻ tuổi bị nhắc nhở thì lập tức theo bản năng mà thẳng sống lưng lên, thần sắc vô cùng căng thẳng.
Lâm Ái Quốc tiếp tục nói: "Chúng ta cứ theo lời Đường Đường nói mà làm, được thì tốt mà không được thì cũng không sao, đừng áp lực quá làm gì."
Một thanh niên trong thôn đứng phía sau do do dự dự mà nhìn về phía bạn mình, Lâm Ái Quốc dùng khuỷu tay huých huých anh,"Có chuyện thì cứ nói thẳng."
Thanh niên hỏi: "Liệu người ta có vừa mắt tương của chúng ta không? Nếu bị coi thường thì sao?" Vài người dư lại nghe vậy thì cũng nhìn về phía Lâm Ái Quốc.
Trong lòng Lâm Ái Quốc cũng không rõ cho lắm, thế nhưng anh rất tin tưởng vào xưởng tương của đại đội mình. Nhất định sẽ thuận lợi!!
"Cậu cảm thấy tương trong xưởng chúng ta làm không ngon sao?" Lâm Ái Quốc liếc mắt nhìn qua.
"Không không không!!" Thanh niên vừa hỏi chuyện vội vàng xua xua tay,"Sao lại không ngon cơ cứ? Phải là rất ngon mới đúng!" Nếu nói không ngon thì đó là trợn mắt nói dối.
Lâm Ái Quốc hài lòng cười: "Vậy thi cậu còn lo lắng cái gì nữa? Đi thôi!" Nói xong, anh cầm theo bao tài liệu đi về phía trước.
Đại đội cũng không đặt ra chỉ tiêu cho bọn họ cho nên cũng không có áp lực gì cả, thế nhưng làm gì có ai không muốn lập công, kiếm chút tiền và khiến mọi người trong nhà vẻ vang cơ chứ?! Một đám người nghĩ như vậy, lập tức ngẩng đầu ưỡn ngự mà bước về phía trước, quyết tâm mang theo tin tức tốt trở về.
Lâm Đường còn không biết về tình huống nơi này, sau khi xác định xưởng dệt bông muốn mua tương thì cô lập tức về xưởng tương nói chuyện này cho mấy người Lâm Phúc biết. Ngoại trừ Cung Tiêu Xã thì đơn hàng của xưởng dệt bông xem như là đơn đặt hàng đầu tiên của xưởng tương, vì vậy cho nên mấy cán bộ đều vui vẻ không thôi.
Lâm Phúc sờ sờ râu ria trên cằm hai ngày nay không có tâm trạng cạo, giọng nói mang theo ý cười: "Tốt lắm! Một ngàn bình cũng không ít, mọi người sắp phải bận rộn rồi!"
Đám người làm việc trong xưởng tương đều cực kỳ nhiệt tình, Chu Mai được coi như nhân tài kiệt xuất trong số đó. Chị nói to với vẻ mặt vô cùng hưng phấn: "Đại đội trưởng yên tâm, bảo đảm sẽ hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ! Không chỉ một ngàn bình, cho dù là một vạn bình thì chúng tôi cũng đều làm được hết!" Cho dù không ngủ không nghỉ mà làm việc hay không ăn không uống mà làm việc thì cũng phải làm hết. Đây chính là tiền đấy!!!
Lúc này mọi người đều rất tán đồng với lời nói của Chu Mai, một đám đều gật đầu lia lịa: "Đúng! Bọn yêm không sợ đơn hàng nhiều mà chỉ sợ không có đơn hàng."
Lâm Thanh Thủy bỗng nhiên nghĩ đến mấy người Lâm Ái Quốc nên tò mò lên tiếng: "Không tình huống của anh Ái Quốc và mọi người ra sao rồi nhỉ? Không cần quá nhiều, chắc cũng được mấy trăm bình nhỉ?"
Cao Bình cười ra đầy mặt nếp nhăn, trong mắt toát ra vẻ mong đợi: "Bác cũng không quá tham lam, chỉ mong chúng nó nhận được đơn hàng mấy trăm bình và bình bình an an trở về là được rồi." Đây là lần đầu tiên Ái Quốc đi xa nhà, lại còn dẫn theo mấy thằng nhóc cũng tuổi trong thôn nữa, bà thật sự rất sợ sẽ xảy ra chuyện gì đó. Hy vọng mọi việc đều sẽ thuận lợi!
"Chắc chắn là sẽ an toàn trở về thôi ạ." Chu Mai nói một câu khẳng định, ngay sau đó lại khen ngợi: "Ái Quốc vừa thông minh lại vừa linh hoạt, công việc này nhất định sẽ không làm khó được em ấy đâu ạ!"
