Trọng Sinh Niên Đại: Vợ Nhỏ Hung Dữ Được Cưng - Chương 641
Cập nhật lúc: 26/01/2026 15:06
Cuộc đối thoại của vợ chồng họ cũng rơi vào tai Chử Càng, đương nhiên là ông có quan điểm bất đồng. Liên tục không ngừng học tập là rất quan trọng, vào đại học đương nhiên là càng quan trọng hoen.
Thế nhưng trường đại học nơi Chử Càng đang làm việc là đầu sỏ gây tội lớn nhất khiến Lâm Đường không thể học đại học, ông tự biết mình không có mặt mũi gì để nói nên chỉ rối rắm giật giật miệng, một câu cũng chưa nói.
Lâm Đường thấy cha mẹ không còn rối rắm với việc mình vào đại học nữa thì dời ánh mắt nhìn về phía Chử Càng: "Không biết nên xưng hô với thầy thế nào? Làm phiền ngài đi một chuyến này rồi." Việc đại học Hoa Thanh phái người tới xin lỗi và đưa tiền bồi thường hoàn toàn nằm ngoài dự định của coi.
Chử Càng nhìn về phía Lâm Đường, chỉ thấy đôi mắt trong sáng của cô gái nhỏ sáng ngời rạng rỡ và tư thái bình tĩnh tự tin cứ như việc thư trúng tuyển bị chiếm mất không tạo thành chút ảnh hưởng nào với cô hết, thong dong bình tĩnh đến mức không giống một cô gái nhỏ còn chưa thành niên.
Không khoa trương chút nào, Lâm Đường đã khiến Chử Càng hoàn toàn ấn tượng. Cô gái ưu tú như vậy, toàn bộ đại học Hoa Thanh không thể tìm ra mấy người. Sự tiếc hận trong lòng Chử Càng càng thêm rõ ràng hơn. Trong lòng nghĩ như vậy nhưng trên mặt lại không lộ ra chút nào, ông nói: "Thầy là Chử càng, là giáo sư ngành y d.ư.ợ.c học của đại học Hoa Thanh, đại diện cho lãnh đạo trường học tới giải quyết việc vị trí nhập học của em bị người khác chiếm mất. Đối với việc này thì tôi cũng như các lãnh đạo trong trường đều vô cùng tiếc nuối. Thực sự rất xin lỗi em, đây là sai lầm của trường học. Nhà trường sẽ đăng báo nhận lỗi, những yêu cầu em đề ra chúng tôi cũng sẽ hoàn thành."
Chử Càng chỉ chỉ xấp tiền vừa lấy ra: "Số tiền là tiền trường học bồi thường cho em, tuy rằng hơi ít một chút nhưng đều là thành ý của trường học. Em nhận lấy đi, đừng từ chối nhé." Thư trúng tuyển không có chính là không có, náo loạn cũng được mà giận dỗi cũng thế, số bồi thường đáng được nhận thì vẫn nên nhận.
Không có tiền thì không thể làm được gì hết, Lâm Đường vẫn luôn biết đạo lý này nên đương nhiên sẽ không từ chối. Cô gật gật đầu: "Dạ được, em xin nhận. Cảm ơn thầy!"
Nói xong, Lâm Đường lên tiếng hỏi: "Mọi người có cần em phối hợp làm chuyện gì không?" Trường học đã bày tỏ thái độ chân thành đến như vậy, đương nhiên là cô phải có qua có lại rồi.
Chử Càng do dự vài giây rồi nói: "Nếu tiện thì có thể phiền bạn học Lâm lại viết một bài văn gửi cho toà soạn báo được không?"
Trên mặt ông ta lộ vẻ cười khổ.
"Có lẽ em đã biết, việc này tạo thành ảnh hưởng rất không tốt đối với trường học, các bạn học sinh phản ứng rất lớn..."
Chử Càng cũng không nói thẳng là ông ta lo sẽ ảnh hưởng đến việc chiêu sinh sắp tới, nhưng Lâm Đường nghe vẫn hiểu rõ ý.
Cô gật đầu, đồng ý.
"Có thể."
"Tôi rất vừa lòng với phương thức xử lý của trường."
"Dù sao cũng là trường đại học mà trong lòng tôi vẫn luôn mong ước được bước vào, tôi cũng mong nó càng ngày càng tốt hơn, tôi sẽ viết một bài báo."
Đây là ý nghĩ thật lòng của Lâm Đường.
Làm sai cũng không đáng sợ.
Chỉ cần kịp thời sửa chữa, cho dù là lúc nào cũng đều không muộn.
Chỉ sợ vịt c.h.ế.t vẫn còn cứng mỏ, c.h.ế.t cũng không hối cải.
Chử Càng không nghĩ tới Lâm Đường ngay cả thời gian suy nghĩ cũng không cần, đã trực tiếp đồng ý rồi.
Trong lòng nói không nên lời là cảm giác gì.
Haizz, là một đồng chí rất tốt!
Đáng tiếc không có duyên phận giáo viên học sinh với ông ta.
Trong lúc mấy người đang nói chuyện, bên ngoài mây đen đột nhiên ập xuống.
Ngay sau đó, gió to bắt đầu nổi lên.
Thổi mấy cây to kia dạt về hết một bên.
Không qua bao lâu, tí tách tí tách mưa to như trút nước rơi xuống.
"Ai u sao tự nhiên lại mưa rồi, quần áo phơi trong sân còn chưa kịp thu đâu."
Lý Tú Lệ vỗ đùi, nhanh ch.óng lao ra ngoài, đi thu quần áo.
Ninh Hân Nhu và Chu Mai thấy vậy cũng vội vàng theo sau.
