Trọng Sinh Niên Đại: Vợ Nhỏ Hung Dữ Được Cưng - Chương 646
Cập nhật lúc: 26/01/2026 15:07
Vương Chiêu Đệ lại cảm giác dường như có một đám mây đen rất lớn bao quanh người cô ta.
Theo ánh trăng lạnh dính ở trên da của cô ta rồi chầm chậm thấm vào trong xương cốt, cả người đều lạnh vèo vèo.
Vương Chiêu Đệ nhìn về phía tường của nhà họ Lâm.
Đáy mắt ngưng tụ lại một mảnh âm trầm.
Nghĩ đến ánh đèn trong sáng của nhà Lâm Đường, người một nhà vô cùng vui vẻ đang ăn cơm.
Lại đối lập nhà cô ta, cha không biết đi nơi nào, mẹ thì dẫn theo em trai trở về nhà mẹ đẻ.
Trong nhà chỉ còn lại một mình cô ta.
Trái tim Vương Chiêu Đệ tâm không ngừng rơi xuống, phảng phất như trong lòng có một giọng nói dụ dỗ đang thúc giục cô ta rơi xuống... Rơi xuống...
Giọng nói kia nói với cô ta, chỉ cần nhà họ Lâm xui xẻo, thì cuộc sống của cô ta sẽ càng tốt hơn.
Mưa càng rơi xuống càng lớn.
Trong màn mưa, dưới mặt đất hiện ra rất nhiều vũng nước.
Ánh mắt Vương Chiêu Đệ dừng ở bình t.h.u.ố.c sâu trong góc.
Cái chai kia còn có nửa bình t.h.u.ố.c sâu chưa dùng đến.
Chỉ cần một chút, là đã có thể độc c.h.ế.t một con trâu.
Nếu dùng t.h.u.ố.c này ...
Ý thức mình đang nghĩ đến chuyện kinh khủng gì, Vương Chiêu Đệ kéo về suy nghĩ, vỗ vỗ vào đầu mình.
Vẻ mặt sợ hãi quay về ngôi nhà rách nát của mình.
Cô ta nằm ở trên giường, tiếng mưa rơi bên ngoài truyền đến rõ ràng giống như dừng ở bên tai.
Nhân tâm ác, một niệm thăng, một niệm lạc.
Ý niệm một khi dâng lên, rơi xuống một mảnh màu xám trong lòng, thì sẽ rất khó lau đi.
Vương Chiêu Đệ trợn mắt đến đêm dài.
Cô ta lăn qua lộn lại ngủ không được.
Bên tai vẫn luôn vang lên một giọng nói.
Rối rối rắm rắm tới sau nửa đêm, Vương Chiêu Đệ đứng dậy, đi về phía góc nhà.
Bàn tay nắm lấy nửa bình t.h.u.ố.c sâu kia, tim cô ta đập thình thịch.
Thật lâu sau sau, lấy cây thang ra, dựa vào trên tường nhà họ Lâm.
Người nhà nông mỗi nhà đều có một cây thang tự làm, vẻ ngoài xấu một chút nhưng dùng rất bền.
Nhưng mà, điều Vương Chiêu Đệ không biết là, cây thang kia có một thanh bị lỏng.
Vương Đại Ngưu đặt cây thang ở trong sân, là bởi vì muốn sửa lại.
Không nghĩ tới trận mưa này quấy rầy kế hoạch của ông ta.
Cũng lúc này đây, một phút lơ đãng, tạo thành một t.h.ả.m kịch.
-
Nhà họ Lâm lúc này.
Lâm Thanh Mộc không ở nhà, Lý Tú Lệ thu dọn phòng của anh ta, làm phòng cho khách, để cho Chử Càng chắp vá ở tạm một đêm.
"Đệm chăn là hai ngày trước mới vừa phơi xong, khăn trải giường cũng mới đổi, đều sạch sẽ đó." Lý Tú Lệ cười nói.
Lâm Lộc cầm nước xịt muỗi phun phun ở trong phòng, vừa phun vừa giải thích.
"Đây là nước xịt muỗi con gái tôi làm, phun vào trong phòng một chút, bảo đảm không ảnh hưởng tới giấc ngủ của ông."
Hiệu quả bọn họ cũng đã sớm thử qua, dùng rất tốt đó!
Chử Càng ngửi được một mùi hoa quế thoang thoảng, lại nghe nói là phòng muỗi, tức khắc tò mò không thôi.
"Tôi có thể xem thử không?" Ông ta khách sáo hỏi.
Lâm Lộc sảng khoái đưa qua: "Có gì mà không được chứ, con gái tôi làm không lo thiếu, cái này tặng cho ông còn được!."
Ở trên phương diện hiếu thuận mình và mẹ con bé thì trước nay Đường Đường đều vô cùng rộng lượng.
"Như vậy sao." Chử Càng cười trả lời: "Vậy tôi đây sẽ nhận lấy, cảm ơn."
Lâm Lộc xua xua tay: "Không cần phải khách sáo như vậy."
Hai vợ chồng sắp xếp cho Chử Càng xong, cũng về phòng của mình.
Chử Càng mở cái chai trong tay ra, đặt ở trước mũi, cẩn thận ngửi ngửi.
Mùi hương hoa quế có chút nồng, che đi mùi các loại t.h.u.ố.c khác, ông ta không nhìn ra cái gì.
Chỉ rối rắm một vài giây, Chử Càng cũng vứt ra sau đầu, nằm ở trên giường ngủ.
Đảo mắt lại là một ngày mới.
"C.h.ế.t người!!!"
Sáng sớm, đột nhiên có giọng nói thê lương thét ch.ói tai vang lên từ nhà họ Vương.
Một tiếng này tức khắc đ.á.n.h vỡ sự yên tĩnh trong thôn trang yên bình này.
Người trong thôn nghe thấy tiếng vội chạy về phía nhà họ Vương.
Nhà họ Lâm là hàng xóm, tất nhiên nghe rõ ràng hơn.
Từ khi Triệu Thục Trân cảnh cáo Ngô Xuân Hoa, Nhà họ Lâm và nhà họ Vương cũng đã là nước sông không phạm nước giếng.
Cho dù ra khỏi cửa đụng phải, cũng không ai phản ứng ai.
Lúc này chợt vừa nghe c.h.ế.t người, Lâm Lộc và Lý Tú Lệ lập tức buông xuống khúc mắc trong lòng, vội đi theo người trong thôn đến nhà họ Vương.
