Trọng Sinh Niên Đại: Vợ Nhỏ Hung Dữ Được Cưng - Chương 652
Cập nhật lúc: 26/01/2026 15:07
Con trai là đứa bất hiếu, con gái cũng không đáng tin cậy. Hai ông bà cụ chỉ có thể sống nương tựa vào nhau. Chồng còn tổn tại thì bà còn có hi vọng. Nếu ông cụ không còn nữa thì bà chỉ đành tìm cái dây thừng rồi treo cổ.
Ông cụ Lý và bà cụ đã làm vợ chồng vài chục năm, làm sao mà không biết dự tính của bà. Cho nên mới cố giữ một hơi cuối cùng.
Vợ đi theo ông cụ cả cuộc đời chẳng được sống một ngày lành, ông không dám tưởng tượng dáng vẻ vợ mình c.h.ế.t ở trong căn nhà ẩm ướt không thấy ánh mặt trời này. Chỉ cần tưởng tượng tới là l.ồ.ng n.g.ự.c như có cục đá chẹn lại.
Hai vợ chồng già đang nói chuyện, đột nhiên nghe thấy ngoài cửa có tiếng động.
"Có phải có tiếng gì hay không?" Ông cụ Lý cho rằng bản thân mình nghe nhầm, hỏi bà cụ Lý ngồi bên cạnh.
"Yêm cũng nghe thấy, ông nghỉ ngơi trước đi, yêm đi ra ngoài nhìn xem."
Bà cụ Lý mở cửa, thấy đứa con gái đã lâu rồi không gặp. Đôi mắt vẩn đục của bà cụ lập tức ẩm ướt. Bà nghiêng người, lau nước mắt, lời nói mang theo oán trách: "Cái con bé c.h.ế.t dẫm kia, sao hiện tại con mới trở về hả?"
"Nếu con còn chậm thêm một chút nữa thì chuẩn bị lo hậu sự cho yêm và cha con được rồi."
Hậu sự mà bà nói chính là làm lễ tang.
Lý Tú Lệ nhìn thấy mẹ mình gầy thành da bọc xương, người luôn luôn lanh lẹ cũng phải rơi nước mắt.
"Mẹ, mẹ đừng nói mấy lời không may mắn đó, không phải con đã mang Thanh Sơn và Đường Đường tới đây hay sao?"
"Mẹ và cha con xảy ra chuyện, cũng không biết đi tìm con ư, sao cha mẹ lại có thể thành bộ dáng này?"
"Nếu thật sự mẹ và cha con xảy ra chuyện gì, mẹ nói con phải làm sao?"
Nhà gỗ không cách âm, ông cụ Lý nằm ở bên trong nghe thấy giọng của con gái, hai hàng nước mắt chảy ra, rơi vào chiếc gối đầu rách nát.
Tốt xấu gì con gái còn có tâm. Ít nhất đời này của ông không bị thất bại.
Bà cụ Lý thấy con gái đã một bó tuổi mà tức giận tới chảy cả nước mắt thì đau lòng trước.
"Mẹ nghe nói là Xuân Hoa đã đi gọi con, đợi một tháng, thấy con không trở về, còn tưởng rằng..."... Còn tưởng rằng con gái không muốn chăm sóc cho bà và ông cụ, lại không dám tìm người để nhắn nhủ nữa.
Hai mắt Lý Tú Lệ đỏ hoe,"Cho rằng con không muốn trở về?"
"Vợ chồng gia hai người xảy ra chuyện này, sao con có thể không về được, chúng con không nhận được một chút tin tức nào cả." Bà giải thích.
Tuy miệng thì nói như vậy nhưng cả người lại rơi vào trạng thái tự trách. Cũng do bà vô tâm. Nếu thật sự có lòng, đâu thể nào không biết việc này được?
Lâm Đường thấy mẹ mình sắp chôn cả đầu xuống đất thì tiến lên bám lấy cánh tay bà cụ Lý.
"Bà ngoại, bà xem mẹ con thương tâm như thế nào, về sau bà đừng như vậy, có chuyện gì thì tìm một người đáng tin cậy nhắn nhủ cho chúng con chứ!"
"Trong lòng mẹ con có bà và ông ngoại con mà, chẳng qua là do ở cách xa quá, mẹ con không tiện trở về lắm. Nếu như chúng ta ở cùng một cái đại đội, bà có tin cứ ba ngày thì có hai ngày mẹ con trở về nhà mẹ đẻ hay không."
Giọng nói cô gái nhỏ ngọt mềm, lời nói cũng ôn nhu mềm mại. Nghe khiến lòng người mềm mụp.
Trên gương mặt tang thương của bà cụ Lý lộ ra nụ cười, nửa nói giỡn với cô: "Khó mà làm được, nếu mẹ con mà ba ngày có hai ngày trở về, lương thực trong nhà cũng không đủ ăn mất."
Nói, đón Lý Tú Lệ và Lâm Đường vào nhà,
"Vào nhà trước đi!"
Sau khi vào nhà mới phản ứng lại được, đây không phải căn nhà trước kia, tới chỗ có thể ngồi cũng không có.
"Nhà ở hơi cũ nát, không có cái ghế t.ử tế..." Bà cụ Lý không được tự nhiên mà nói.
Lý Tú Lệ nhìn xung quanh căn nhà hoang cũ nát, nổi trận lôi đình.
"Thật sự là anh cả con đuổi hai người ra khỏi nhà?" Bà khó có thể tin mà nói.
