Trọng Sinh Niên Đại: Vợ Nhỏ Hung Dữ Được Cưng - Chương 664
Cập nhật lúc: 26/01/2026 16:13
Trên khuôn mặt cô nở nụ cười rạng rỡ, hoàn toàn không có chút dấu vết nào về việc đã gặp những điều không công bằng.
Hai kẻ hãm hại người đã bị đày đi biên cương, trong mấy năm tiếp theo sẽ không thể dùng chút quyền lực gì trong tay để đi hại người nữa.
Cố Doanh Chu nhìn vào đôi mắt nghiêm túc của cô gái nhỏ, trong lòng có chút thương tiếc.
"Đúng vậy, bọn họ không thể hãm hại ai được nữa."
Thế lực đằng sau đã bị anh quét sạch, cho dù hai kẻ kia muốn gây ra chuyện gì cũng không có cơ hội.
"Em có cảm thấy tiếc nuối khi không thể vào đại học không?" Cố Doanh Chu đột nhiên hỏi.
Anh biết rõ những học sinh ở các vùng sâu vùng xa muốn thi đỗ vào đại học khó khăn như thế nào.
Cũng biết người ở đó với chuyện thi đỗ đại học có quyết tâm sâu ra sao.
Trong lòng anh ít nhiều vẫn có chút lo lắng trong lòng cô gái nhỏ sẽ cảm thấy khó chịu.
"Tiếc nuối?" Lâm Đường mỉm cười lắc đầu: "Em không cảm thấy nuối tiếc gì cả, cuộc sống bây giờ của em rất tốt, trong mắt của em, đại học cũng chỉ là một nơi tốt hơn để tiếp thu kiến thức mà thôi, vì vậy học tập ở đâu chẳng được."
"Mọi việc đã xảy ra rồi, cho dù có nghĩ nhiều như thế nào cũng không có tác dụng gì, tốt hơn hết là nên chăm lo thật tốt cho cuộc sống bây giờ."
Hơn nữa, cô cũng đã từng học đại học rồi.
Nếu lại học thêm lần nữa, ngoài việc lãng phí thời gian ra thì cũng không có ý nghĩa gì cả.
Hơn nữa những sinh viên đang học đại học sắp bị cho dừng việc học quay về nhà, ngay cả bằng tốt nghiệp cũng không lấy được, trở thành những con người nhỏ bé đáng thương.
Cố Doanh Chu nhìn vẻ mặt không chút để ý của Lâm Dường.
Cơ thể nhỏ bé mảnh mai bùng lên sự tự tin mạnh mẽ, sự thưởng thức trong lòng anh dành cho cô càng ngày càng nhiều.
Anh không thích những cô gái khi gặp khó khăn chỉ biết ngồi khóc sướt mướt.
Lâm Đường tỉnh táo, độc lập và biết mình nên làm những gì như vậy, càng ngày càng khiến anh thấy thưởng thức cô hơn.
Cố Doanh Chu khen ngợi nói: "Em nghĩ được như vậy rất đúng! DÙ ở bất kỳ nơi nào không ngừng học tập càng đúng hơn!"
"Nhà anh có một giá sách, sau khi về anh sẽ liệt kê tên các sách trên đó, rồi đưa cho em xem xem có quyển nào muốn đọc không, nếu có thì anh sẽ mang cho em."
Anh suốt ngày chê bai chị gái Cố Nhiễm của mình thường xuyên ôm sách, đôi mắt của chị ấy đều bị chị ấy đọc sách cận luôn rồi.
Nhưng trên thực tế, những người trong nhà họ Cố đều giống như vậy cả.
Nếu không phải họ thật sự yêu thích học tập, đầu óc cũng thông minh, nhà họ Cố cũng sẽ không đạt đến đỉnh cao như ngày hôm nay.
Đúng lúc Lâm Đường đang lo lắng trong tay có quá ít sách, còn đang nghĩ hôm nào đến bãi phế liệu tìm thử.
Những lời này của Cố Doanh Chu chẳng phải chính là đang buồn ngủ có người đưa tới cái gối sao?
"Được chứ, vậy cảm ơn anh nhé!"
Thời đại này có quá ít việc để giải trí, ngoài việc đọc sách ra thì không còn gì khác.
Cố Doanh Chu còn chưa kịp nói thêm gì thì người phục vụ đã bưng thức ăn đến.
"... Món ăn của hai người đây."
Lâm Đường lễ phép nói: "Cảm ơn."
Cô gái phục vụ lại coi như không nhìn thấy cô.
Hai mắt nhìn chằm chằm vào Cố Doanh Chu.
Cất giọng nói ngọt ngào nói với Cố Doanh Chu: "Không cần cảm ơn."
Lâm Đường: "..." Trong lòng cô có một câu MMP không biết có nên nói ra hay không!
Có chút khó chịu trợn trắng mắt, Lâm Đường gõ bàn.
"Đồng chí, hai tròng mắt của cô sắp rơi ra đến nơi rồi kìa, người yêu của tôi không thích người khác nhìn chằm chằm vào anh ấy đâu, tốt hơn hết là cô nên kiềm chế bản thân một chút."
Trong giọng nói vô cùng bao che người mình.
Vẻ ngoài của Lâm Đường trông vô cùng xinh đẹp, giọng nói cũng ngọt ngào.
Cho dù giọng điệu mang theo sự khó chịu nhưng cũng không khiến người nghe cảm thấy chán ghét.
Ý cười trên khuôn mặt của Cố Doanh Chu càng ngày càng sâu khi nhìn thấy dáng vẻ tỏ ra hung dữ của cô gái nhỏ.
Sự lạnh lẽo quanh người lập tức thay thế bằng sự dịu dàng.
Nhưng rất nhanh anh đã thu lại ý cười.
